NGƯỜI BÁC SĨ KHÔNG CÓ BỆNH NHÂN
Một bác sĩ quân y nhiều năm sau chiến tranh vẫn giữ một cuốn sổ. Trong đó có tên hàng trăm thương binh. Có người sống. Có người mất. Có người ông không bao giờ biết số phận. Một ngày, ông nhận được điện thoại. Một người đàn ông nói: “Thưa bác sĩ, bác có nhớ tôi không?” Ông không nhớ. Người đàn ông kể: “Năm 1974, bác đã cứu tôi.”
Một bác sĩ quân y nhiều năm sau chiến tranh vẫn giữ một cuốn sổ.
Trong đó có tên hàng trăm thương binh.
Có người sống.
Có người mất.
Có người ông không bao giờ biết số phận.
Một ngày, ông nhận được điện thoại.
Một người đàn ông nói:
“Thưa bác sĩ, bác có nhớ tôi không?”
Ông không nhớ.
Người đàn ông kể:
“Năm 1974, bác đã cứu tôi.”
Bác sĩ im lặng.
“Anh tên gì?”
Người đàn ông nói.
Bác sĩ mở cuốn sổ.
Tên ấy nằm ở trang cuối.
Bên cạnh có ghi:
“Không qua khỏi.”
Ông sửng sốt.
“Nhưng… hồ sơ ghi anh đã mất.”
Người đàn ông cười:
“Bác sĩ ghi nhầm.”
“Nhưng làm sao anh biết tôi?”
“Vì trước khi ngất đi, tôi nghe bác sĩ nói: ‘Đừng chết. Tôi chưa cho phép.’”
Hai người cùng cười.
Bác sĩ nhìn cuốn sổ.
Lần đầu tiên sau hàng chục năm, ông dùng bút sửa lại dòng chữ.
Từ:
“Không qua khỏi.”
thành:
“Đã sống.”



