NGƯỜI BÁC SĨ KHÔNG CÓ PHÒNG KHÁM
Phan Ngọc Linh
Trong những năm tháng đất nước còn nhiều khó khăn, Bác Hồ thường xuyên phải làm việc trong điều kiện thiếu thốn. Nhưng điều khiến những người ở bên cạnh Người nhớ mãi không chỉ là khả năng làm việc, mà còn là sự quan tâm đến sức khỏe của những người xung quanh.
Có lần, khi thấy một cán bộ làm việc quá sức, Bác không trách móc. Người chỉ nhẹ nhàng hỏi han, rồi nhắc rằng làm việc cách mạng cũng phải biết giữ gìn sức khỏe.
Bác hiểu một điều rất đơn giản: một con người kiệt sức sẽ không thể hoàn thành tốt nhiệm vụ.
Trong suy nghĩ của Người, chăm sóc con người không phải việc riêng của bác sĩ. Đó là trách nhiệm của cả cộng đồng.
Bởi vậy, Bác thường quan tâm đến những điều tưởng như rất nhỏ: ăn uống thế nào, nghỉ ngơi ra sao, có làm việc quá sức không.
Những câu hỏi ấy không mang tính hình thức.
Đằng sau đó là một quan niệm sâu sắc: con người là vốn quý nhất.
Đôi khi quan tâm đến một người không cần điều gì lớn lao. Một câu hỏi đúng lúc cũng có thể khiến họ cảm nhận được rằng mình không bị bỏ lại phía sau.



