NGƯỜI BÁC SĨ KHÔNG RỜI THƯƠNG BINH
Từ một nữ sinh viên y khoa Hà Nội, Đặng Thùy Trâm tình nguyện vào chiến trường Quảng Ngãi. Giữa bom đạn ác liệt, chị đã dành trọn tuổi thanh xuân để cứu chữa thương binh, chăm sóc đồng đội và chiến đấu bằng trái tim đầy nhiệt huyết. Nhật ký của chị sau này trở thành một biểu tượng đẹp về lý tưởng sống của tuổi trẻ Việt Nam thời chiến.
Mùa hè năm 1967, khi nhiều bạn bè cùng trang lứa đang bắt đầu cuộc sống ổn định nơi thành phố, bác sĩ trẻ Đặng Thùy Trâm lại tình nguyện lên đường vào chiến trường miền Nam.
Chị hiểu rằng phía trước là bom đạn, là gian khổ và có thể là sự hy sinh. Nhưng trước lời kêu gọi của Tổ quốc, chị lựa chọn con đường khó khăn nhất.
Tại chiến trường Đức Phổ, tỉnh Quảng Ngãi, Đặng Thùy Trâm được phân công phụ trách một bệnh xá dã chiến.
Nơi đây thiếu thốn đủ bề. Thuốc men khan hiếm, dụng cụ y tế đơn sơ, bệnh xá thường xuyên phải di chuyển để tránh sự truy quét của địch.
Có những đêm, tiếng bom nổ vang khắp núi rừng. Ánh đèn dầu leo lét trong căn hầm nhỏ là nguồn sáng duy nhất để chị thực hiện các ca cấp cứu.
Một lần, một chiến sĩ bị thương rất nặng được đưa đến bệnh xá. Máu chảy nhiều, tình trạng nguy kịch trong khi thuốc men gần như cạn kiệt.
Các y tá lo lắng vì khả năng cứu sống rất mong manh.
Nhưng Đặng Thùy Trâm không bỏ cuộc.
Suốt nhiều giờ liền, chị cùng đồng đội tìm mọi cách cầm máu, chăm sóc và động viên người thương binh.
Khi người chiến sĩ tỉnh lại, điều đầu tiên anh nhìn thấy là gương mặt đầy mệt mỏi nhưng vẫn rạng ngời niềm tin của nữ bác sĩ trẻ.
Đó chỉ là một trong rất nhiều trường hợp mà chị đã cứu chữa giữa chiến trường.
Không chỉ là một bác sĩ, chị còn là người chị, người bạn của thương binh và đồng đội.
Trong những trang nhật ký còn lưu lại, chị thường viết về tình yêu quê hương, về đồng đội và về khát vọng hòa bình.
Có lần, bệnh xá nhận được lệnh sơ tán khẩn cấp vì địch đang tiến đến rất gần.
Nhiều người đề nghị chị rút lui trước để bảo đảm an toàn.
Nhưng chị từ chối.
Đặng Thùy Trâm quyết định ở lại cùng những thương binh không thể di chuyển.
Chị hiểu rằng nếu bỏ đi, những người bị thương sẽ không còn cơ hội sống sót.
Sự lựa chọn ấy thể hiện phẩm chất cao đẹp của người thầy thuốc cách mạng: đặt tính mạng người bệnh lên trên sự an toàn của bản thân.
Ngày 22 tháng 6 năm 1970, trên đường công tác, Đặng Thùy Trâm anh dũng hy sinh khi mới 27 tuổi.
Trong ba lô của chị còn có cuốn nhật ký ghi lại những suy nghĩ, cảm xúc và lý tưởng sống của một thế hệ thanh niên Việt Nam trong chiến tranh.
Nhiều năm sau, cuốn nhật ký ấy được tìm thấy và trở về với gia đình.
Những dòng chữ giản dị nhưng chân thành đã làm xúc động hàng triệu người đọc trong và ngoài nước.
Qua từng trang viết, người ta cảm nhận được một trái tim giàu lòng nhân ái, một người bác sĩ tận tụy và một người chiến sĩ kiên cường.
Ngày nay, khi nhắc đến Đặng Thùy Trâm, người ta không chỉ nhớ đến một liệt sĩ mà còn nhớ đến hình ảnh đẹp của tuổi trẻ Việt Nam: sống có lý tưởng, dám cống hiến và sẵn sàng hy sinh vì Tổ quốc.
Thông điệp
Tuổi trẻ chỉ thực sự có ý nghĩa khi biết sống vì những điều lớn lao hơn bản thân mình. Câu chuyện về Đặng Thùy Trâm là lời nhắc nhở thế hệ hôm nay hãy sống có ước mơ, có trách nhiệm và biết cống hiến cho cộng đồng.
Ý nghĩa giáo dục
Câu chuyện góp phần giáo dục lòng yêu nước, tinh thần nhân ái, trách nhiệm nghề nghiệp và lý tưởng sống đẹp cho thế hệ trẻ; đồng thời giúp hiểu rõ hơn những hy sinh thầm lặng của đội ngũ y bác sĩ nơi chiến trường trong những năm tháng hoa lửa.



