NGƯỜI BÁC SĨ MANG BA LÔ TRÊN CHIẾN TRƯỜNG ĐÔNG NAM BỘ
NGƯỜI BÁC SĨ MANG BA LÔ TRÊN CHIẾN TRƯỜNG ĐÔNG NAM BỘ
NGƯỜI BÁC SĨ MANG BA LÔ TRÊN CHIẾN TRƯỜNG ĐÔNG NAM BỘ
Hồi ức của cựu bác sĩ quân y Trần Đình Long (Bệnh viện dã chiến K71, Tây Ninh)Chiến trường Đông Nam Bộ những năm 1970–1972 là một trong những nơi khốc liệt nhất của cuộc kháng chiến chống Mỹ. Là một bác sĩ quân y thuộc Bệnh viện dã chiến K71 nằm sâu trong rừng rậm biên giới Tây Ninh, nhiệm vụ của tôi và các đồng nghiệp là giành giật sự sống cho hàng ngàn thương binh đổ về từ các mặt trận Bình Long, Tàu Ô, Chơn Thành.Bệnh viện dã chiến thực chất là những căn hầm chữ A chìm sâu dưới lòng đất, che phủ bằng lá trung quân chống cháy bom. Dưới ánh sáng tù mù của những ngọn đèn bão hoặc đèn pin đeo trán, chúng tôi phải tiến hành những ca phẫu thuật cực kỳ phức tạp: cưa chân, nối mạch máu, gắp mảnh bom thấu não. Thiếu thốn thuốc men là nỗi đau lớn nhất của người thầy thuốc. Có những lúc kho thuốc cạn kiệt do đường dây tiếp tế bị đánh phá, chúng tôi phải dùng nước muối tự pha để rửa vết thương, dùng cưa tay thô sơ để cắt bỏ phần hoại tử của chiến sĩ mà không có một giọt thuốc tê.Tôi nhớ mãi ca mổ của chiến sĩ trẻ tên Nam, quê Thái Bình, bị mảnh pháo phạt nát một bên đùi, máu chảy xối xả ngất lịm. Trong lúc mổ khẩn cấp, máy bay B-52 của địch dội bom tọa độ ngay sát khu vực bệnh viện. Căn hầm rung chuyển dữ dội, đất cát rơi rào rào xuống tấm ni-lông che trên bàn mổ. Đèn bão tắt phụt. Tôi không hề nao núng, gồng mình lấy chính tấm lưng của mình che chắn phía trên vết thương hở của Nam, một tay vẫn giữ chặt panh kẹp mạch máu để ngăn máu phun. Khi tiếng bom dứt, đèn được bật lại, tôi tiếp tục đưa nhát khâu chuẩn xác cứu sống cậu ấy.Nhiều năm trôi qua, hình ảnh những chiến sĩ trẻ kiên cường chịu đau đớn không một tiếng kêu ca, ánh mắt biết ơn của họ khi tỉnh lại vẫn luôn in đậm trong tâm trí tôi. Nghề y giữa thời hoa lửa không chỉ cần dao mổ sắc bén, mà cần một trái tim biết rớm máu trước nỗi đau của đồng đội, sẵn sàng hy sinh mạng sống để giữ vững mạch sống cho quê hương.



