Anh hùng Lực lượng vũ trang

người bác sĩ nơi lằn ranh sinh tử Phạm Gia Triệu

Phạm Gia Triệu (15 tháng 1 năm 1918 – 13 tháng 6 năm 1990) là một bác sĩ phẫu thuật thần kinh, đồng thời là sĩ quan cấp cao trong Quân đội nhân dân Việt Nam, hàm Thiếu tướng, nguyên Phó Giám đốc Viện Quân y Trung ương Quân đội 108.[1] Ngoài ra, ông còn là Giáo sư, Tiến sĩ Y khoa, Thầy thuốc Nhân dân, Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân, Đại biểu Quốc hội Việt Nam khóa VI

Lâm Đồng24/04/2026Trường Đại Học Phan Thiết (Trường Đại Học Phan Thiết)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong những năm tháng “hoa lửa” của đất nước, không phải ai cũng cầm súng nơi chiến hào. Có những con người lặng lẽ chiến đấu bằng dao mổ, bằng trí tuệ và đôi tay – nơi ranh giới giữa sự sống và cái chết mong manh như sợi chỉ. Phạm Gia Triệu chính là một con người như thế. Sinh ra trong một gia đình hiếu học, ông sớm nuôi chí lớn bằng con đường y học. Nhưng cuộc đời không cho ông chỉ là một bác sĩ bình thường. Sau Cách mạng Tháng Tám, khi đất nước bước vào kháng chiến, ông khoác áo lính quân y – mang theo không chỉ kiến thức, mà còn là trái tim của người thầy thuốc giữa chiến tranh. Ở những chiến trường ác liệt như Chiến dịch Biên giới hay sau đó là Chiến dịch Điện Biên Phủ, nơi bom đạn cày xới từng tấc đất, ông cùng đồng đội dựng nên những “bệnh viện dã chiến” giữa rừng sâu. Không có phòng mổ hiện đại, không đủ thuốc men, ánh sáng đôi khi chỉ là ngọn đèn dầu leo lét – nhưng những ca phẫu thuật vẫn diễn ra, từng giây giành giật sự sống cho thương binh. Có những đêm, ông mổ liên tục hàng chục ca, tay run vì mệt nhưng không dừng lại. Trước mắt ông không phải là nỗi sợ, mà là sinh mạng của đồng đội. Với ông, mỗi ca mổ thành công không chỉ cứu một con người, mà còn giữ lại một phần sức mạnh cho cả chiến trường. Sau hòa bình, ông không dừng lại. Ông sang Liên Xô học tập, mang về những tri thức tiên tiến nhất về phẫu thuật thần kinh – một lĩnh vực còn rất mới mẻ ở Việt Nam lúc bấy giờ. Trở về nước, ông đặt những viên gạch đầu tiên xây dựng ngành phẫu thuật thần kinh trong quân đội, đào tạo biết bao thế hệ bác sĩ, viết nên những công trình khoa học đầu tiên, mở ra con đường cứu chữa những ca bệnh tưởng chừng vô vọng. Nhưng điều khiến ông trở nên đặc biệt không chỉ là học vị hay chức vụ. Năm 1967, ông trở thành bác sĩ quân y đầu tiên được phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân – một vinh dự hiếm có, bởi ông không chiến đấu bằng súng đạn, mà bằng sự tận tụy và trí tuệ. Đến năm 1975, trong Chiến dịch Hồ Chí Minh, ông lại có mặt, tiếp quản bệnh viện, tiếp tục hành trình chữa lành giữa thời khắc lịch sử của đất nước. Dù ở bất cứ đâu – chiến trường hay thời bình – ông vẫn luôn là người bác sĩ đứng nơi tuyến đầu của sự sống. Cuối đời, khi sức khỏe yếu dần, ông vẫn gắn bó với bệnh viện, với bệnh nhân, với những thế hệ học trò. Cuộc đời ông khép lại năm 1990, nhưng những gì ông để lại thì vẫn còn đó – trong từng ca mổ, từng trang sách, từng con người được ông cứu sống. Thời hoa lửa không chỉ có những người anh hùng nơi trận tuyến. Còn có những người như Phạm Gia Triệu – âm thầm nhưng vĩ đại, đã biến bàn tay mình thành “vũ khí”, để giữ lại sự sống giữa những năm tháng khốc liệt nhất của dân tộc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn