Người bác sĩ quân y và "phép màu" trên đất bạn
Những năm tháng công tác tại các bản làng xa xôi của nước bạn Lào đã dạy cho bác biết rằng: tình hữu nghị không nằm ở lời nói, mà nằm ở sự sẻ chia trong lúc hoạn nạn. Khi ấy, dịch sốt xuất huyết và sốt rét ác tính tràn qua các bản nhỏ, người dân không có thuốc men, chỉ biết cậy nhờ vào thầy cúng. Bác cùng đội y tế đã phải đi bộ ròng rã nhiều ngày đường, vác theo hòm thuốc và máy móc cơ bản để cứu dân.
Bác nhớ có một em bé người Lào bị sốt cao co giật, người tím tái. Cha mẹ em đã chuẩn bị làm lễ tang vì nghĩ em không qua khỏi. Bác đã thức trắng ba đêm bên giường bệnh, dùng mọi loại thuốc và cả phương pháp dân gian để hạ sốt cho em. Khi em bé mở mắt và gọi "Mẹ", cả bản làng như vỡ òa. Người dân bản sau đó đã gọi bác là "Bác sĩ bộ đội cụ Hồ" bằng tất cả sự kính trọng. Sự dũng cảm của người lính thời bình không chỉ là đối đầu với súng đạn, mà là đối đầu với bệnh tật và sự lạc hậu để mang lại sự sống. Đó chính là hình ảnh đẹp nhất của người lính Việt Nam trong mắt bạn bè quốc tế.



