NGƯỜI BÁC SĨ TRẺ ĐI VÀO CHIẾN TRƯỜNG
Năm 1966, khi nhiều bạn bè cùng trang lứa đang bắt đầu những năm tháng đầu tiên của cuộc sống nghề nghiệp, Đặng Thùy Trâm vừa tốt nghiệp Đại học Y khoa Hà Nội.
Năm 1966, khi nhiều bạn bè cùng trang lứa đang bắt đầu những năm tháng đầu tiên của cuộc sống nghề nghiệp, Đặng Thùy Trâm vừa tốt nghiệp Đại học Y khoa Hà Nội.
Chị là một bác sĩ trẻ. Trước mắt chị có thể là một cuộc sống bình yên, một công việc ổn định và những dự định riêng của tuổi thanh xuân.
Nhưng đất nước lúc ấy đang trong chiến tranh.
Ở miền Nam, hàng ngày có rất nhiều thương binh cần được cứu chữa. Những vùng chiến trường thiếu thốn đủ thứ: thuốc men, dụng cụ y tế, lương thực, điều kiện chăm sóc bệnh nhân. Trong hoàn cảnh ấy, người bác sĩ không chỉ cần kiến thức chuyên môn mà còn phải có lòng dũng cảm, sự kiên trì và tinh thần chịu đựng gian khổ.
Đặng Thùy Trâm đã lựa chọn con đường đi vào chiến trường.
Năm 1966, chị lên đường nhận nhiệm vụ tại Quảng Ngãi.
Địa bàn Đức Phổ khi ấy là một vùng chiến trường ác liệt. Bệnh xá không phải là một bệnh viện đầy đủ tiện nghi. Người thầy thuốc phải thường xuyên thay đổi địa điểm để bảo đảm an toàn. Có khi bệnh xá được đặt trong rừng, có khi ở những nơi sơ sài, thiếu thốn. Những người bệnh được đưa tới không chỉ là những chiến sĩ bị thương mà còn có cả người dân.
Đối với một bác sĩ trẻ vừa rời giảng đường, đây là một thử thách rất lớn.
Nhưng Đặng Thùy Trâm đã nhanh chóng hòa mình vào cuộc sống chiến trường.
Ngày qua ngày, chị làm công việc của một người thầy thuốc.
Có bệnh nhân đến thì khám.
Có thương binh thì cấp cứu.
Có người cần phẫu thuật thì tìm mọi cách để cứu chữa.
Không có đủ thuốc thì phải tìm cách khắc phục.
Không có điều kiện như bệnh viện ở thành phố thì người thầy thuốc phải tận dụng những gì mình có.
Điều đáng quý là trong những trang nhật ký, bên cạnh những suy nghĩ về chiến tranh và nhiệm vụ, người đọc còn thấy một Đặng Thùy Trâm rất trẻ trung, giàu tình cảm. Chị có những lúc nhớ gia đình, nhớ Hà Nội, nhớ những người thân yêu. Chị cũng có những phút giây buồn, những lúc mệt mỏi và những trăn trở của một cô gái đang sống giữa chiến trường.
Nhưng sau tất cả những cảm xúc riêng tư ấy, chị vẫn trở lại với công việc.
Bởi phía trước chị là những người bệnh đang chờ được cứu.
Có thể nói, chính điều đó làm nên vẻ đẹp đặc biệt của Đặng Thùy Trâm.
Chị không phải một con người xa lạ với những cảm xúc đời thường.
Chị cũng biết sợ hãi, biết nhớ nhà, biết buồn, biết đau.
Nhưng chị đã đặt trách nhiệm với người bệnh, với đồng đội và với đất nước lên trên sự an toàn của bản thân.
Ba năm trong nghề, tuổi đời chưa đến 28, Đặng Thùy Trâm đã để lại hình ảnh của một người bác sĩ trẻ sống hết mình với nghề nghiệp và lý tưởng.
Năm 1970, chị hy sinh trên đường làm nhiệm vụ.
Một cuộc đời còn rất trẻ đã dừng lại.
Nhưng những điều chị để lại thì không dừng lại.
Những trang nhật ký được viết giữa chiến trường sau này trở thành một trong những tài liệu có sức lay động mạnh mẽ đối với nhiều thế hệ.
Bởi qua đó, người đọc không chỉ nhìn thấy chiến tranh.
Người đọc nhìn thấy một người trẻ tuổi đã sống như thế nào khi đất nước đứng trước thử thách.



