Người bác sĩ trẻ giữa chiến trường Đức Phổ
Đặng Thùy Trâm là nữ bác sĩ quê Hà Nội, tốt nghiệp Đại học Y khoa Hà Nội và tình nguyện vào chiến trường miền Nam trong thời kỳ kháng chiến chống Mỹ. Tại Quảng Ngãi, chị trực tiếp chăm sóc, điều trị thương binh và nhân dân trong điều kiện chiến trường vô cùng thiếu thốn, nguy hiểm. Chị hy sinh ngày 22-6-1970 tại Đức Phổ khi đang trên đường thực hiện nhiệm vụ.

Trong những năm kháng chiến chống Mỹ, chiến trường miền Nam thiếu thốn đủ thứ.
Thuốc men khan hiếm.
Dụng cụ y tế thiếu thốn.
Các cơ sở điều trị thường phải di chuyển để tránh các cuộc càn quét và đánh phá.
Trong hoàn cảnh ấy, những người làm công tác quân y phải đối mặt với nguy hiểm không kém những người trực tiếp chiến đấu.

Một trong những người trẻ đã lựa chọn con đường ấy là bác sĩ Đặng Thùy Trâm.
Đặng Thùy Trâm sinh năm 1942 tại Hà Nội.
Chị lớn lên trong một gia đình trí thức và theo học ngành y.
Sau khi tốt nghiệp Đại học Y khoa Hà Nội, Đặng Thùy Trâm tình nguyện lên đường vào chiến trường miền Nam.
Năm 1967, chị vào công tác tại chiến trường Quảng Ngãi.
Tại đây, chị được phân công làm bác sĩ phụ trách bệnh viện huyện Đức Phổ.
Công việc của một bác sĩ giữa chiến trường hoàn toàn khác với điều kiện bệnh viện thời bình.
Thương binh được đưa về liên tục.
Có người bị thương do bom đạn.
Có người bị thương trong các trận càn.
Có những trường hợp mất rất nhiều máu và cần được cấp cứu ngay lập tức.
Trong khi đó, thuốc men và dụng cụ y tế rất thiếu.
Đặng Thùy Trâm cùng các đồng nghiệp phải tận dụng những gì có thể để cứu chữa người bệnh.
Có những lúc bệnh viện phải di chuyển để tránh sự phát hiện của đối phương.
Các bác sĩ và y tá vừa điều trị cho thương binh, vừa phải bảo đảm an toàn cho cơ sở.
Đặng Thùy Trâm luôn cố gắng ở bên thương binh.
Đối với chị, người bệnh không chỉ là một ca điều trị.
Đó là những người lính đã chiến đấu và đang cần được chăm sóc.
Chị thường xuyên động viên thương binh giữ vững tinh thần.
Trong điều kiện thiếu thốn, một người bác sĩ còn phải biết cách động viên để người bệnh có thêm nghị lực vượt qua đau đớn.
Những năm tháng ở Đức Phổ đã để lại trong Đặng Thùy Trâm nhiều cảm xúc sâu sắc.
Chị chứng kiến sự hy sinh của đồng đội.
Chị nhìn thấy những người trẻ tuổi bị thương.
Chị cũng chứng kiến cuộc sống khó khăn của người dân giữa vùng chiến sự.
Nhưng thay vì rời bỏ chiến trường, chị vẫn lựa chọn ở lại để tiếp tục công việc.
Đó chính là điều làm nên giá trị đặc biệt trong cuộc đời của Đặng Thùy Trâm.
Chị là một bác sĩ trẻ, có thể có một cuộc sống khác trong điều kiện hòa bình.
Nhưng chị đã lựa chọn đi vào nơi nguy hiểm nhất để cứu chữa những người đang chiến đấu.
Ngày 22-6-1970, trên đường đi công tác tại khu vực Đức Phổ, Đặng Thùy Trâm cùng hai đồng đội gặp lực lượng đối phương.
Trong trận chiến đấu, chị anh dũng hy sinh.
Đặng Thùy Trâm khi ấy mới 27 tuổi.
Sự hy sinh của nữ bác sĩ trẻ là một mất mát lớn đối với đồng đội và những người từng được chị chăm sóc.
Sau ngày đất nước thống nhất, những trang nhật ký của Đặng Thùy Trâm được gia đình và đồng đội lưu giữ.
Nhiều năm sau, cuốn nhật ký được biết đến rộng rãi và trở thành một trong những tư liệu đặc biệt về tuổi trẻ Việt Nam trong chiến tranh.
Nhưng phía sau những trang viết ấy là một cuộc đời có thật.
Đó là cuộc đời của một nữ bác sĩ đã dành tuổi trẻ cho chiến trường.
Điều khiến em xúc động nhất ở Đặng Thùy Trâm là chị không trực tiếp cầm súng chiến đấu nhưng mỗi ngày đều đối diện với chiến tranh.
Vũ khí của chị là kiến thức y khoa, là đôi bàn tay cứu chữa và là tinh thần trách nhiệm đối với thương binh, đồng đội.
Câu chuyện của chị giúp em hiểu rằng trong chiến tranh, có rất nhiều cách để đóng góp cho Tổ quốc.
Có người chiến đấu ngoài mặt trận.
Có người vận chuyển lương thực, đạn dược.
Có người làm giao liên.
Và có những người như Đặng Thùy Trâm âm thầm cứu chữa những người bị thương.
Là đoàn viên thanh niên hôm nay, em càng trân trọng những người trẻ đã dám lựa chọn con đường khó khăn nhất để cống hiến.
Trong thời bình, thế hệ trẻ không phải đối diện với bom đạn, nhưng vẫn có thể tiếp nối tinh thần ấy bằng cách học tập nghiêm túc, làm việc có trách nhiệm, biết quan tâm đến cộng đồng và sẵn sàng giúp đỡ người khác.
Hơn nửa thế kỷ đã trôi qua kể từ ngày Đặng Thùy Trâm hy sinh, nhưng hình ảnh nữ bác sĩ trẻ giữa chiến trường Đức Phổ vẫn còn nguyên giá trị.
Câu chuyện của chị nhắc nhở chúng ta rằng tuổi trẻ chỉ đến một lần.
Điều quan trọng là mỗi người biết sử dụng những năm tháng đẹp nhất của cuộc đời để làm những việc có ích cho gia đình, cộng đồng và đất nước.

Đặng Thùy Trâm – một người bác sĩ, một người chiến sĩ và một người trẻ đã gửi lại tuổi xuân nơi chiến trường – mãi là một phần xúc động của Câu chuyện thời hoa lửa.
Chùm ảnh tư liệu
Ảnh tư liệu của bài viết.


