Anh hùng Lao động

Người Bác Sĩ Trút Hơi Thở Cuối Cùng Giữa Rừng Già Nam Bộ

Đoàn Mai Lan

TP. Hồ Chí Minh18/08/2026xã Vĩnh Thịnh (xã Vĩnh Thịnh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tháng 10 năm 1945, những đoàn tàu xuất phát từ miền Bắc cuồn cuộn lao về phía Nam. Trên một trong những chuyến tàu đầu tiên ấy có một người thanh niên mới 25 tuổi, dáng người gầy gõ, mắt sáng: bác sĩ Phạm Ngọc Thạch.

​Trước đó không lâu, ông là thủ lĩnh của lực lượng Thanh niên Tiền phong, góp công lớn cùng nhân dân Sài Gòn giành chính quyền trong Cách mạng Tháng Tám và giữ chức Bộ trưởng Bộ Y tế đầu tiên của nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa. Nhưng khi tiếng súng tái xâm lược của thực dân Pháp vang lên ở Nam Bộ, ông đã từ bỏ vị trí trên ghế Chính phủ tại Hà Nội, xin quay lại chiến trường miền Nam trực tiếp chiến đấu.

​Giữa rừng U Minh và miền Đông Nam Bộ thiếu thốn đủ đường, kẻ thù lớn nhất của quân dân ta không chỉ là đạn dược của địch mà còn là bệnh sốt rét rừng. Chiến sĩ ngã xuống vì bệnh tật nhiều không kém gì trên chiến trường. Với tư cách là Trưởng ban Y tế Nam Bộ, bác sĩ Phạm Ngọc Thạch không ngồi trong bàn giấy. Ông lội bùn, băng rừng, đi gõ cửa từng lán trại dã chiến để cứu chữa cho thương bệnh binh.

​Nhận thấy nguồn thuốc Tây y bị bao vây cấm vận hoàn toàn, ông đã sáng tạo ra phương pháp chữa bệnh bằng y học cổ truyền kết hợp hiện đại. Ông trực tiếp hướng dẫn quân y tự chế tạo nước biển, dung dịch tiêm truyền từ nước dừa tươi và nghiên cứu các loại lá cây rừng để bào chế thuốc hạ sốt, trị tiêu chảy cho bộ đội.

​Đến thời kỳ kháng chiến chống Mỹ, dù tuổi đã cao, Bác sĩ Phạm Ngọc Thạch vẫn kiên quyết xin vào chiến trường Trường Sơn và B2 (Miền Đông Nam Bộ) để nghiên cứu phương pháp phòng chống chất độc hóa học và chữa trị sốt ác tính cho quân dân miền Nam.

​Tháng 11 năm 1968, tại một căn cứ dã chiến giữa rừng Tây Ninh, sau nhiều ngày đêm làm việc kiệt sức và bị cơn sốt rét ác tính tấn công, Bác sĩ Phạm Ngọc Thạch đã trút hơi thở cuối cùng ngay trên tay các đồng nghiệp và chiến sĩ của mình. Ông qua đời không phải trên giường bệnh yên bình, mà ngay tại tuyến đầu của trận tuyến – đúng như tâm nguyện cả đời của một người bác sĩ kiêm chiến sĩ.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn