NGƯỜI BÁN BÁNH RÁN
Nguyễn Ngọc Bảo Linh
Một cô gái bán bánh rán ở đầu làng thường gặp những người trẻ đi qua.
Cô biết nhiều người bằng mặt.
Có một chàng trai thường mua hai chiếc bánh.
Một chiếc anh ăn, chiếc còn lại đem cho bạn.
Cô từng hỏi:
“Bạn anh không tự mua à?”
Anh cười:
“Cậu ấy thích bánh này.”
Một ngày, anh lên đường.
Cô không gặp anh nữa.
Nhiều năm sau, một người đồng đội đến mua bánh.
Cô nhận ra ông.
Ông nói:
“Ngày trước anh ấy hay mua bánh ở đây.”
Cô hỏi:
“Anh ấy có nói gì không?”
Người đồng đội cười:
“Anh ấy bảo bánh ngon.”
Cô cũng cười.
Đó chỉ là một câu chuyện nhỏ.
Nhưng từ đó, mỗi khi có người mua hai chiếc bánh, cô lại nhớ đến chàng trai năm xưa.
Sau này cô không còn bán hàng.
Quầy bánh được dỡ đi.
Con đường thay đổi.
Nhưng câu chuyện vẫn còn trong ký ức của những người từng biết cô.
Một người bán bánh bình thường.
Một món ăn bình thường.
Một người khách bình thường.
Nhưng khi thời gian đi qua, những điều bình thường ấy lại trở thành những mảnh ghép của một thời tuổi trẻ.


