NGƯỜI BẠN CÓ NỤ CƯỜI HIỀN
Trong những năm tháng gian khổ, một nụ cười của người đồng đội cũng đủ giúp mọi người quên đi mệt mỏi.
Trong đơn vị ông Phúc có một người bạn luôn vui vẻ.
Dù hoàn cảnh khó khăn, anh vẫn thường động viên mọi người.
Ai mệt, anh giúp mang đồ.
Ai buồn, anh tìm chuyện kể cho vui.
Nụ cười của anh trở thành điều quen thuộc trong đơn vị.
Nhưng người bạn ấy đã hy sinh.
Nhiều năm sau, ông Phúc vẫn nhớ nụ cười ấy.
“Có những người không để lại nhiều đồ vật, nhưng để lại trong mình một nụ cười không bao giờ quên.”


