Anh hùng Lực lượng vũ trang

Người bạn cùng quê Cao Bằng

Ngày đầu nhập ngũ, giữa rất nhiều gương mặt xa lạ, Bế Văn Đàn bỗng nghe một giọng nói quen quen phía cuối hàng: – Đồng chí quê ở đâu? Đàn quay lại. – Cao Bằng. Người kia bật cười:

Cao Bằng14/08/2026Xã Hữu Kiệm (Đoàn xã Hữu Kiệm)3 lượt xem0 lượt chia sẻ
Người bạn cùng quê Cao Bằng

Ngày đầu nhập ngũ, giữa rất nhiều gương mặt xa lạ, Bế Văn Đàn bỗng nghe một giọng nói quen quen phía cuối hàng:

– Đồng chí quê ở đâu?

Đàn quay lại.

– Cao Bằng.

Người kia bật cười:

– Tôi cũng Cao Bằng!

Chỉ một câu nói ấy, hai người lính trẻ đã thấy gần gũi như người nhà.


Gặp người cùng quê

Người bạn tên Nông Văn Kha, cũng là người Tày.

Hai người nhanh chóng nhận ra mình cùng biết những con đường vùng núi, cùng từng nghe tiếng suối chảy bên bản và cùng quen với những mùa ngô trên nương.

Kha hỏi:

– Cậu ở vùng nào?

Đàn kể tên quê mình.

Kha ngạc nhiên:

– Thế mà tôi cứ tưởng cậu ở nơi khác.

Đàn cười:

– Giọng tôi nghe miền núi lắm mà.

Cả hai cùng cười.


Một bữa cơm nhớ quê

Những ngày đầu trong đơn vị, khẩu phần chẳng có gì nhiều.

Một hôm, Kha lấy trong túi ra một ít mèn mén mẹ gửi theo.

– Đàn, ăn với tôi.

Đàn nhìn gói thức ăn:

– Nhà cậu gửi à?

– Ừ.

Kha bẻ đôi phần của mình.

Hai người ngồi bên nhau.

Mỗi người một chút, nhưng câu chuyện quê nhà thì kéo dài mãi.

Kha nhớ con suối trước bản.

Đàn nhớ những mùa ngô.

Hai người kể cho nhau nghe chuyện cha mẹ, anh em và những ngày còn ở quê.

Bữa cơm hôm ấy trở thành một trong những bữa cơm đáng nhớ nhất của tuổi lính.


Cùng nhau học tập

Đàn khỏe và nhanh nhẹn.

Kha thì cẩn thận, làm việc gì cũng từ tốn.

Trong những ngày huấn luyện, hai người thường giúp nhau.

Kha nhắc Đàn những điều dễ quên.

Đàn giúp Kha những động tác cần sức.

Có lần Kha tập mãi một động tác vẫn chưa đúng.

Đàn nói:

– Đừng nóng. Làm chậm thôi.

Kha đáp:

– Cậu làm mẫu đi.

Đàn làm lại.

Kha nhìn rồi bắt chước.

Cuối cùng cả hai cùng làm đúng.


Những ngày hành quân

Khi đơn vị hành quân qua vùng núi, hai người thường đi gần nhau.

Đường dài, ba lô nặng.

Kha hỏi:

– Đàn, cậu có nhớ nhà không?

Đàn nhìn về phía những dãy núi xa:

– Có.

– Nhớ nhất gì?

Đàn đáp:

– Nhớ mẹ.

Kha im lặng một lúc rồi nói:

– Tôi cũng vậy.

Hai người không nói thêm.

Họ chỉ bước tiếp.


Một lời hẹn

Có lần trong giờ nghỉ, Kha nói:

– Sau này hòa bình, chúng mình cùng về Cao Bằng nhé.

Đàn cười:

– Nhất định.

– Về lại con suối cũ.

– Và ăn một bữa cơm thật ngon.

– Có ngô nếp nhé!

Hai người cùng cười.

Đó là một lời hẹn rất giản dị của hai người lính trẻ.


Những năm tháng chiến tranh trôi qua với biết bao gian khổ.

Đường hành quân dài hơn.

Nhiệm vụ nặng nề hơn.

Nhưng tình bạn của hai người con Cao Bằng vẫn bền chặt.

Họ không chỉ là đồng đội.

Họ là những người cùng quê, cùng tiếng nói, cùng ký ức về núi rừng và cùng mang theo hình ảnh quê hương trong tim.


Sau này, khi nhắc đến Bế Văn Đàn, người ta thường nhớ đến người anh hùng trong trận chiến ở Điện Biên Phủ.

Nhưng phía sau hình ảnh ấy vẫn là một chàng trai rất trẻ, từng có những người bạn cùng quê, từng nhớ mẹ, nhớ bản làng và từng mong ngày trở về.

Câu chuyện về người bạn cùng quê Cao Bằng nhắc chúng ta rằng tình đồng đội đôi khi bắt đầu từ một điều rất nhỏ:

Một câu hỏi “Quê cậu ở đâu?”

Rồi từ câu hỏi ấy, hai người xa lạ trở thành bạn.

Từ người bạn trở thành đồng đội.

Và trong những năm tháng khó khăn nhất, quê hương trở thành sợi dây vô hình gắn họ lại với nhau.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn