Bài viết

NGƯỜI BẠN CÙNG TIỂU ĐỘI

Câu chuyện về người bạn cùng tiểu đội đã gắn bó, chia sẻ khó khăn và cùng nhau vượt qua những ngày tháng gian khổ nơi tuyến lửa.

Thanh Hóa07/06/2026Nguyễn Thị Hiền (Trường mầm non Hoằng Đức 1)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong những năm tháng ở Trường Sơn, điều khiến bác Nguyễn Thị Lan nhớ nhất không chỉ là núi rừng hay công việc vất vả, mà chính là những người bạn đã cùng bác sống và chiến đấu trong cùng một tiểu đội.

Giữa chiến trường, mỗi người đến từ một miền quê khác nhau, nhưng lại gặp nhau ở chung một lý tưởng.

Trong tiểu đội của bác Lan có một người bạn tên Hạnh.

Hạnh nhỏ hơn bác một tuổi, quê ở vùng trung du Bắc Giang.

Cô gái ấy có nụ cười rất tươi, dù cuộc sống nơi chiến trường không hề dễ dàng.

Ngay từ những ngày đầu gặp nhau, Hạnh đã gây ấn tượng bởi sự nhanh nhẹn và tinh thần lạc quan.

Công việc của tiểu đội rất nhiều.

Có những ngày phải vận chuyển vật tư qua đoạn đường dài.

Có những ngày phải san lấp mặt đường trong mưa.

Có những đêm phải thức trắng để bảo vệ hàng hóa và hỗ trợ bộ đội hành quân.

Trong tất cả những công việc ấy, Hạnh luôn là người xung phong nhận việc khó.

Có lần, trời mưa lớn kéo dài nhiều ngày, đường lầy lội và trơn trượt.

Việc vận chuyển hàng hóa trở nên vô cùng vất vả.

Nhiều người đã thấm mệt.

Nhưng Hạnh vẫn động viên mọi người cố gắng.

Cô nói rất giản dị:

“Còn sức là còn làm, còn nhiệm vụ là còn cố gắng.”

Câu nói ấy trở thành động lực cho cả tiểu đội.

Bác Lan và Hạnh thường làm việc cùng nhau trong các nhiệm vụ hậu cần và sinh hoạt văn hóa.

Hai người hay chia sẻ cho nhau những câu chuyện về quê hương.

Hạnh kể về những đồi chè xanh mướt ở Bắc Giang.

Bác Lan kể về những cánh đồng lúa Nam Định và tiếng sóng biển quê nhà.

Mỗi câu chuyện đều mang theo nỗi nhớ nhà nhưng cũng đầy niềm tin vào tương lai.

Có những đêm, hai người ngồi bên nhau dưới ánh đèn dầu nhỏ.

Hạnh thường lấy ra một cuốn sổ nhỏ, ghi lại những dòng nhật ký ngắn.

Cô viết về ước mơ sau chiến tranh sẽ trở về làm công việc bình thường, được sống gần gia đình.

Bác Lan cũng viết vào sổ tay của mình những dòng suy nghĩ về tương lai.

Hai cuốn sổ nhỏ ấy như chứa đựng cả tuổi trẻ của họ.

Một lần, trong lúc đang làm nhiệm vụ san đường, Hạnh không may bị trượt ngã do đất lở.

Cả tiểu đội vội vàng chạy lại hỗ trợ.

May mắn là không quá nghiêm trọng, nhưng ai cũng lo lắng.

Sau lần đó, Hạnh càng thận trọng hơn, nhưng tinh thần thì vẫn không hề giảm sút.

Thời gian trôi qua, tình cảm giữa các thành viên trong tiểu đội ngày càng gắn bó.

Họ không chỉ là đồng đội mà còn như những người thân trong gia đình.

Cùng nhau làm việc.

Cùng nhau ăn những bữa cơm đạm bạc.

Cùng nhau vượt qua những ngày mưa rừng kéo dài.

Với bác Lan, tiểu đội chính là một phần không thể thiếu của tuổi trẻ.

Nơi đó có những tiếng cười giữa gian khổ.

Có những giọt mồ hôi trên đường Trường Sơn.

Và có cả những ký ức không thể nào quên về tình người trong chiến tranh.

Nhiều năm sau, khi nhớ lại người bạn tên Hạnh, bác Lan vẫn luôn mỉm cười.

Bởi đó không chỉ là một người bạn cùng tiểu đội.

Mà còn là biểu tượng của tinh thần lạc quan, sự kiên cường và tình đồng đội trong những năm tháng thời hoa lửa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn