Người bạn cùng tuổi nhập ngũ
Ngày ấy, ở Quỳnh Đôi, những câu chuyện về thanh niên lên đường làm nhiệm vụ thường được nhắc đến trong mỗi gia đình. Những người đủ tuổi lần lượt chuẩn bị hành trang, rời quê hương để tham gia kháng chiến.

Ngày ấy, ở Quỳnh Đôi, những câu chuyện về thanh niên lên đường làm nhiệm vụ thường được nhắc đến trong mỗi gia đình. Những người đủ tuổi lần lượt chuẩn bị hành trang, rời quê hương để tham gia kháng chiến.
Cu Nâu có một người bạn rất thân tên là Lợi. Hai đứa cùng lớn lên trên những con đường đất của làng, cùng chăn trâu ngoài đồng, cùng ngồi dưới gốc đa nghe người lớn kể chuyện quê hương.
Lợi hơn Cu Nâu không bao nhiêu tuổi.
Một buổi chiều, Lợi tìm đến nhà.
Cu Nâu thấy bạn mặc bộ quần áo mới, chiếc túi vải khoác trên vai.
Cậu ngạc nhiên hỏi:
— Cậu đi đâu đấy?
Lợi cười:
— Tớ chuẩn bị lên đường.
Cu Nâu đứng lặng.
Cậu biết điều đó có nghĩa là gì.
Bạn mình đã đủ tuổi để thực hiện nghĩa vụ với đất nước.
Hai đứa ngồi dưới hiên nhà. Chẳng ai nói gì một lúc lâu.
Cu Nâu hỏi:
— Cậu có nhớ nhà không?
Lợi nhìn về phía cánh đồng.
— Nhớ chứ. Nhưng ai rồi cũng phải có lúc làm một việc gì đó cho quê hương.
Cu Nâu nhìn chiếc túi vải đơn sơ của bạn. Trong đó chẳng có gì nhiều: vài bộ quần áo, chiếc khăn tay và một ít đồ dùng gia đình chuẩn bị.
Cha Cu Nâu bước ra, bắt tay Lợi:
— Lên đường cố gắng giữ gìn sức khỏe, đoàn kết với anh em và hoàn thành nhiệm vụ.
Lợi lễ phép:
— Cháu nhớ lời bác.
Sáng hôm sau, người trong làng tiễn những thanh niên lên đường. Cha mẹ đứng hai bên đường, người dặn dò, người trao nắm cơm, có người chỉ lặng lẽ nhìn theo.
Cu Nâu cũng đứng trong hàng người tiễn bạn.
Khi đoàn thanh niên chuẩn bị đi, Lợi quay lại.
— Cu Nâu!
— Gì?
— Cậu nhớ học nhé. Sau này lớn lên, nếu có dịp, chúng mình lại gặp nhau.
Cu Nâu gật đầu thật mạnh.
Cậu muốn nói rất nhiều nhưng cuối cùng chỉ nói được:
— Cậu nhớ trở về nhé!
Đoàn người khuất dần sau con đường làng.
Cu Nâu đứng mãi.
Lần đầu tiên cậu cảm nhận rõ rằng tuổi thơ của mình đang thay đổi. Người bạn từng cùng chăn trâu, cùng chia củ khoai nay đã bước vào một chặng đường mới.
Trên đường trở về, Cu Nâu nhớ lời cha:
“Mỗi người có một phần việc của mình. Khi đủ tuổi và đủ khả năng, con cũng phải biết làm tròn trách nhiệm.”
Cậu nhìn cánh đồng quê hương và tự nhủ sẽ cố gắng học tập, rèn luyện, chờ ngày mình trưởng thành.
Bóng người bạn đã khuất sau lũy tre, nhưng cuộc chia tay ấy để lại trong lòng Cu Nâu một bài học sâu sắc: trưởng thành không chỉ là lớn thêm một tuổi, mà còn là biết sống có trách nhiệm với gia đình, quê hương và đất nước.


