Cựu chiến binh

NGƯỜI BẠN ĐÃ LẤY THÂN MÌNH CHE MẢNH PHÁO CHO TÔI

Giữa một trận pháo kích dữ dội tại Thành cổ Quảng Trị, người đồng đội thân thiết đã lao lên, dùng chính thân mình che cho nhân chứng khỏi mảnh pháo chí mạng – một sự hy sinh lặng thầm nhưng ám ảnh suốt cả cuộc đời.

Hưng Yên31/12/2025Nguyễn Khánh Chi (Trường Tiểu học Thụy Quỳnh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ông vẫn nhớ rất rõ gương mặt của người bạn ấy, dù đã hơn nửa thế kỷ trôi qua. Nhớ đến mức, chỉ cần nhắm mắt lại là hình ảnh ấy hiện lên, rõ ràng như vừa mới hôm qua. Đó là một buổi chiều mù khói, khi Thành cổ Quảng Trị rung chuyển bởi những loạt pháo dồn dập, không có lấy một khoảng lặng cho con người kịp thở.

Hôm ấy, ông và anh nằm chung một đoạn giao thông hào hẹp, nước ngập đến ngang bắp chân, bùn đặc quánh. Hai đứa vừa bò vừa kéo nhau tiến lên phía trước để chuyển đạn. Trên đầu, tiếng pháo gầm rú không dứt. Đất đá rơi lộp bộp xuống mũ sắt, va vào vai áo nghe chan chát.

Anh đi trước, ông theo sau. Hai người không nói với nhau câu nào, chỉ cần một cái liếc mắt cũng đủ hiểu: phải nhanh lên, chậm một giây là chết.

Bất ngờ, một tiếng nổ chát chúa vang lên sát bên. Đó là tiếng pháo 105 ly rơi ngay mép hào. Ông chỉ kịp cúi đầu thì thấy anh quay ngoắt lại, ánh mắt thoáng một tia hoảng hốt – rồi trong khoảnh khắc rất ngắn, anh lao về phía ông.

Mọi thứ diễn ra nhanh đến mức ông không kịp hiểu chuyện gì xảy ra. Chỉ thấy một lực mạnh đè xuống người mình, nóng rát, nghẹt thở. Tiếng nổ xé tai. Đất đá, mảnh sắt bay vù vù như bầy ong vỡ tổ.

Khi tỉnh lại, ông thấy mình nằm im, tai ù đặc, miệng đầy mùi tanh của máu và bùn đất. Trên người ông là thân thể bất động của anh. Một mảnh pháo lớn đã găm sâu vào lưng anh, xuyên qua áo trấn thủ, dập nát cả phổi.

Anh đã lấy chính thân mình che cho ông.

Ông gọi tên anh, gọi đến khản giọng. Nhưng anh không trả lời. Khuôn mặt anh lúc ấy rất lạ – không đau đớn, không sợ hãi, chỉ có một vẻ bình thản đến ám ảnh. Như thể anh đã biết trước, và chấp nhận điều đó.

Sau trận pháo, ông được đồng đội kéo ra. Còn anh thì nằm lại. Không kịp một lời trăng trối. Không kịp gửi lại điều gì cho gia đình. Thậm chí, ông còn không biết chính xác anh quê ở đâu – chỉ nhớ anh hay kể về con sông nhỏ sau làng, nơi mùa hè hay đi tắm.

Từ ngày ấy, ông sống tiếp cuộc đời của mình bằng cả phần sống mà anh đã trao lại. Mỗi khi gặp hiểm nguy, mỗi khi đối mặt với lựa chọn sống – chết, ông đều nhớ đến khoảnh khắc ấy. Và tự nhủ: mình không được phép sống hèn, vì có một người đã chết thay cho mình.

Chiến tranh kết thúc. Ông trở về quê, lập gia đình, sinh con. Nhưng trong những giấc mơ đêm sâu, anh vẫn trở lại – đứng lặng lẽ trong làn khói mờ, mỉm cười, rồi quay lưng đi vào Thành cổ.

Có những sự hy sinh không được ghi tên trong sách sử. Nhưng nó khắc sâu trong trái tim của những người còn sống – như một vết khắc không bao giờ lành.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn