“Người bạn đồng hành” trong những chuyến đi đầy nguy hiểm.
Ông Phúc ở Tiên Sơn nổi tiếng trong làng vì chiếc xe đạp cũ kỹ mà ông luôn mang theo. Nhưng ít ai biết rằng, trong những năm chiến tranh, chiếc xe ấy đã trở thành “người bạn đồng hành” trong những chuyến đi đầy nguy hiểm.
Ông được giao nhiệm vụ chuyển tin và một số vật dụng cần thiết giữa các điểm trong vùng. Công việc đòi hỏi phải nhanh chóng, kín đáo và chính xác. Mỗi chuyến đi thường diễn ra vào lúc trời còn chưa sáng hoặc khi đêm đã khuya.
Con đường gập ghềnh, nhiều đoạn bị bom phá hỏng, có khi ông phải dắt xe qua bùn, qua những chỗ lầy lội. Có lần, xe bị hỏng giữa đường, ông phải ngồi sửa trong bóng tối, tay run vì lạnh và lo lắng. Nhưng rồi ông vẫn tiếp tục, không bỏ dở hành trình.
Ông không nói nhiều về những chuyến đi ấy. Khi về đến nhà, ông chỉ lặng lẽ dựng xe vào góc, như chưa từng có điều gì xảy ra. Nhưng với những người hiểu chuyện, họ biết rằng mỗi chuyến đi của ông đều mang theo trách nhiệm rất lớn.
Chiếc xe đạp ấy sau này vẫn được giữ lại. Nó không còn đi được nữa, nhưng trở thành kỷ vật – chứng nhân của một thời mà mỗi hành động nhỏ đều góp phần vào sự bền bỉ của cả cộng đồng.


