Người bạn đồng hành trong rừng Trường Sơn
Tháng sáu năm 1968, đoàn thanh niên xung phong ở Trường Sơn nhận nhiệm vụ mở đường thông suốt cho các chuyến xe vận tải. Tuấn – một chàng trai mới 18 tuổi – lần đầu tiên cầm cuốc đi mở đường. Một buổi chiều mưa tầm tã, đất trơn trượt khiến cả nhóm suýt bị trượt xuống vực. Tuấn vội nắm lấy tay người đồng đội nhỏ tuổi bên cạnh, kéo lên, cả hai nhìn nhau, cười hổn hển mà nước mắt lưng tròng. “Chúng ta không bỏ ai lại phía sau,” Tuấn nói, và từ đó, câu nói ấy trở thành phương châm của cả đội. Những
Tháng sáu năm 1968, đoàn thanh niên xung phong ở Trường Sơn nhận nhiệm vụ mở đường thông suốt cho các chuyến xe vận tải. Tuấn – một chàng trai mới 18 tuổi – lần đầu tiên cầm cuốc đi mở đường. Một buổi chiều mưa tầm tã, đất trơn trượt khiến cả nhóm suýt bị trượt xuống vực. Tuấn vội nắm lấy tay người đồng đội nhỏ tuổi bên cạnh, kéo lên, cả hai nhìn nhau, cười hổn hển mà nước mắt lưng tròng. “Chúng ta không bỏ ai lại phía sau,” Tuấn nói, và từ đó, câu nói ấy trở thành phương châm của cả đội. Những con đường hôm nay bình yên, là nhờ những bàn tay trẻ tuổi ngày ấy đã nối những khoảng cách bằng lòng dũng cảm và tình đồng đội.



