Bài viết

NGƯỜI BẠN ĐỨNG BÊN MỘ

Nguyễn Ngọc Bảo Linh

Bắc Ninh22/08/2026phường Lê Đại Hành (Phường Lê Đại Hành)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Một người lính trở về sau chiến tranh.

Ông đã đi qua nhiều nơi, gặp rất nhiều người.

Nhưng có một người bạn ông không bao giờ quên.

Nhiều năm sau, ông tìm đến nơi người bạn được an nghỉ.

Ông đứng trước phần mộ rất lâu.

Không mang theo hoa.

Không mang theo lễ vật.

Chỉ mang một câu chuyện.

Ông nói:

“Ngày trước cậu hay nói rằng sau này về sẽ nuôi một đàn gà.”

Ông bật cười.

“Cậu còn bảo sẽ xây cái chuồng thật to.”

Ông kể tiếp những chuyện nhỏ về người bạn.

Không có điều gì quá lớn lao.

Chỉ là những câu chuyện về một chàng trai trẻ từng mơ về cuộc sống sau ngày trở về.

Sau đó, ông ngồi xuống bên mộ.

“Bao nhiêu năm rồi, tôi vẫn nhớ.”

Gió thổi qua hàng cây.

Ông đứng dậy.

Trước khi đi, ông nói:

“Tôi về nhé.”

Đó là lời chào đơn giản.

Nhưng có lẽ với người bạn, đó là một lời hẹn.

Người sống tiếp tục bước đi.

Người đã mất nằm lại.

Nhưng tình bạn không nhất thiết phải kết thúc khi một người không còn nữa.

Nó có thể tồn tại trong những câu chuyện.

Trong những lần trở lại.

Trong một cái tên được nhắc đến sau nhiều thập kỷ.

Và chỉ cần còn một người nhớ, người bạn ấy vẫn chưa hoàn toàn biến mất khỏi cuộc đời.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn