Người bán hàng mang hàng Việt ra nước ngoài
Người bán hàng mang hàng Việt ra nước ngoài
Những năm đất nước bắt đầu hội nhập sâu hơn, anh Đức làm việc tại một công ty chuyên sản xuất đồ thủ công mỹ nghệ.
Công việc của anh là tìm khách hàng và giới thiệu sản phẩm của các làng nghề Việt Nam.
Ban đầu, Đức chỉ bán hàng cho các cửa hàng trong nước. Nhưng sau đó, công ty bắt đầu thử tìm kiếm khách hàng ở nước ngoài.
Đức được giao nhiệm vụ chuẩn bị những mẫu sản phẩm đầu tiên.
Anh mang theo những chiếc giỏ mây, hộp gỗ và đồ trang trí được làm hoàn toàn bằng tay.
Lần đầu gặp khách nước ngoài, Đức khá lo lắng.
Anh sợ mình nói tiếng Anh chưa tốt và sợ khách không thích sản phẩm.
Nhưng khi nhìn thấy những món đồ thủ công, vị khách tỏ ra rất thích thú.
Ông hỏi:
“Những sản phẩm này được làm ở đâu?”
Đức trả lời:
“Ở những làng nghề của Việt Nam.”
Cuộc trao đổi diễn ra thuận lợi.
Vài tuần sau, công ty nhận được đơn hàng đầu tiên từ nước ngoài.
Mọi người trong xưởng rất vui.
Những người thợ trước đây chỉ quen làm hàng cho thị trường trong nước giờ phải chú ý hơn đến kích thước, mẫu mã và chất lượng.
Đức cũng thường xuyên liên lạc với khách để biết họ cần gì.
Có những yêu cầu rất khó, nhưng anh và các thợ đều cố gắng hoàn thành.
Dần dần, sản phẩm của công ty được đưa đến nhiều thị trường khác nhau.
Một hôm, Đức trở về một làng nghề và nhìn những người thợ đang đan giỏ.
Anh nói:
“Ngày trước những món đồ này chỉ bán ở chợ trong vùng. Bây giờ chúng có thể đi đến nhiều nước.”
Một người thợ lớn tuổi cười:
“Thế là bàn tay người Việt mình cũng đi xa được rồi.”
Đức nghe vậy cũng mỉm cười.
Anh hiểu rằng hội nhập không chỉ là những con số lớn về kinh tế.
Nó còn là khi một sản phẩm do người Việt làm ra được khách hàng ở một đất nước xa xôi biết đến và trân trọng.
Những chiếc giỏ mây nhỏ bé tiếp tục được đóng gói và đưa đi.
Mỗi chuyến hàng rời khỏi Việt Nam lại mang theo một phần câu chuyện của người thợ, của làng nghề và của một đất nước đang từng bước tự tin bước ra thế giới.



