Người bạn hẹn mùa gặt
Hai người gặp nhau trong đợt huấn luyện tân binh năm 1971. Bình quê Nam Định, còn Thành quê Phú Khê. Vì đều là con nhà nông nên rất nhanh thân nhau.
Những buổi nghỉ hiếm hoi, Bình thường kể về cánh đồng quê mình.
“Bao giờ hòa bình, tao về gặt lúa trước.”
Ông Thành cười:
“Tao cũng phải về Phú Khê cày ruộng.”
Cả hai còn hẹn sau này sẽ sang thăm quê nhau.
Đầu năm 1972, đơn vị vào chiến trường.
Một buổi sáng, khi đang đào công sự thì pháo địch bắn tới.
Đất đá tung lên mù mịt.
Ông Thành bị sức ép hất ngã xuống hố.
Khi khói tan, ông gọi Bình.
Không có tiếng trả lời.
Ông cùng mấy người chạy đi tìm.
Bình nằm cạnh gốc cây, chiếc mũ tai bèo đã rơi sang một bên.
Ông Thành quỳ xuống.
Ông không nhớ mình đã nói gì.
Ông chỉ nhớ bàn tay người bạn vẫn còn nắm chặt chiếc xẻng công binh.
Đơn vị phải tiếp tục hành quân ngay sau đó.
Chiếc bi đông của Bình được giao lại cho ông giữ.
Đến nay, mỗi mùa lúa chín ở Phú Khê, ông lại nhớ đến câu nói của Bình.
Người bạn ấy mãi mãi ở tuổi đôi mươi.
Còn ông, mỗi lần đi qua cánh đồng vàng óng, lại thấy như người bạn vẫn đang đứng đâu đó, cười và bảo:
“Đến mùa gặt rồi.”



