Anh hùng Lực lượng vũ trang

NGƯỜI BẠN KHÔNG BIẾT TÊN

Khánh Hòa18/08/2026Xã Ia Chim (Đoàn xã Ia Chim)5 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong những năm chiến tranh, có những người lính trở thành bạn của nhau mà không kịp hỏi quê quán.

Họ gặp nhau giữa một chặng hành quân.

Người này gọi người kia bằng “đồng chí”.

Rồi dần dần thành “anh”, thành “bạn”.

Một người tên Quân.

Người kia không biết tên.

Anh chỉ nhớ người bạn ấy thường mang theo một chiếc lược nhỏ.

Mỗi buổi nghỉ, người bạn lấy lược chải tóc rồi cất vào túi áo.

Quân từng trêu:

“Ở chiến trường mà cũng chải tóc.”

Người bạn cười:

“Có tóc thì phải giữ.”

Hai người cùng cười.

Họ chia nhau từng ngụm nước, từng miếng lương khô.

Một lần, người bạn đưa cho Quân một mẩu giấy.

“Viết gì vậy?”

“Địa chỉ nhà tôi.”

“Để làm gì?”

“Nếu tôi có chuyện gì, ông gửi cho gia đình.”

Quân gạt đi:

“Đừng nói gở.”

Người bạn cười.

“Thì cứ giữ.”

Quân cất mẩu giấy.

Sau đó, họ bị chia về hai hướng khác nhau.

Trước lúc tách đơn vị, người bạn chỉ nói:

“Sau này gặp lại.”

Quân đáp:

“Nhất định.”

Nhưng họ không gặp lại.

Nhiều năm sau, Quân tìm được mẩu giấy cũ trong một cuốn sổ.

Địa chỉ đã nhòe.

Anh quyết định tìm.

Ông đi qua nhiều nơi, hỏi nhiều người.

Cuối cùng, ông tìm được gia đình người bạn.

Người mẹ đã già.

Khi nghe Quân kể chuyện, bà khóc.

“Con tôi có nói gì về tôi không?”

Quân im lặng một lúc.

“Anh ấy nói mẹ nấu cơm ngon.”

Người mẹ bật cười trong nước mắt.

“Đúng rồi. Nó thích nhất món cá kho.”

Quân kể thêm về chiếc lược.

Người mẹ nhìn xuống bàn.

“Ngày nó đi, nó cũng mang theo một chiếc lược.”

Quân hiểu.

Những kỷ niệm nhỏ bé ấy chính là những thứ còn lại.

Người bạn không có tên trong ký ức của Quân giờ đã có một cái tên, một quê hương, một người mẹ.

Quân ở lại gia đình ấy cả ngày.

Trước khi đi, người mẹ đưa cho ông một tấm ảnh.

“Cầm lấy. Nó từng có một người bạn là anh.”

Quân nhận tấm ảnh.

Ông cúi đầu.

Nhiều năm sau, Quân vẫn giữ nó.

Ông thường nói với con cháu:

“Có những người bạn mình chỉ biết trong một đoạn rất ngắn của đời mình, nhưng nhớ cả đời.”

Chiến tranh đã tạo nên những tình bạn như thế.

Không cần cùng quê.

Không cần cùng tuổi.

Không cần biết quá nhiều về nhau.

Chỉ cần từng cùng chia một bát cơm, từng kéo nhau qua một con dốc, từng đứng cạnh nhau trong lúc khó khăn.

Đó đã là tình đồng đội.

Và khi một người nằm lại, người còn sống mang theo cả phần ký ức của người ấy.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn