NGƯỜI BẠN KHÔNG KỊP ĐÓN TẾT
Nguyễn Ngọc Bảo Linh
Hai người bạn từng hẹn nhau rằng nếu cùng trở về, họ sẽ ăn Tết thật lớn.
Một người nói:
“Nhà tôi có bánh chưng.”
Người kia đáp:
“Nhà tôi có thịt gà.”
Họ cười và hẹn nhau.
Nhưng chỉ một người trở về.
Năm đầu tiên sau chiến tranh, ông về quê.
Đêm giao thừa, ông ngồi bên mâm cơm và nhớ người bạn.
Ông lấy một phần bánh chưng đặt lên bàn.
Mẹ ông hỏi:
“Con làm gì vậy?”
Ông nói:
“Phần của bạn con.”
Từ đó, mỗi dịp Tết, ông đều nhắc đến người bạn.
Con cháu lớn lên nghe mãi câu chuyện ấy.
Một năm nọ, đứa cháu hỏi:
“Ông nhớ bác ấy lâu thế sao?”
Ông cười:
“Bạn bè thật sự thì lâu mấy cũng nhớ.”
Tết vẫn đến mỗi năm.
Mâm cơm ngày càng đầy đủ.
Nhưng một chỗ vẫn luôn được nhắc đến bằng ký ức.
Người bạn không kịp đón Tết.
Nhưng lời hẹn năm nào đã trở thành một phần truyền thống nhỏ của gia đình.
Mỗi khi bánh chưng được đặt lên bàn, câu chuyện lại được kể.
Và người đã mất vẫn có mặt trong câu chuyện của những người đang sống.



