Người bạn không mang ba lô
Một người đồng đội bị thương ở vai, không thể mang ba lô trong chặng hành quân dài. Ông Phạm Văn Hùng lặng lẽ nhận thêm phần đồ của bạn và mang cả hai chiếc ba lô cho đến khi đơn vị dừng chân. Với ông, đó chỉ đơn giản là việc đồng đội cần làm cho nhau.
Trong những năm chiến đấu, ông Phạm Văn Hùng từng có một người đồng đội bị thương ở vai nhưng vẫn có thể tiếp tục hành quân. Điều khó khăn là người bạn không thể mang ba lô như bình thường, trong khi chặng đường phía trước còn rất dài. Nhìn bạn cố gắng bước đi nhưng mỗi bước đều nặng nhọc, ông Hùng chủ động nhận chiếc ba lô của bạn và mang thêm bên cạnh chiếc của mình.
Người bạn nhiều lần xin lấy lại nhưng ông chỉ nói khi nào khỏe thì hãy mang. Suốt chặng đường hôm ấy, hai chiếc ba lô khiến đôi vai ông nặng hơn rất nhiều. Có những đoạn đường dốc, ông phải dừng lại lấy sức rồi mới tiếp tục bước, nhưng không một lần nghĩ đến chuyện bỏ lại phần đồ của bạn.
Người đồng đội đi bên cạnh cũng hiểu sự sẻ chia ấy nên thường động viên ông cố gắng. Khi đến điểm nghỉ, ông đặt hai chiếc ba lô xuống rồi ngồi im một lúc lâu. Người bạn lấy nước đưa cho ông. Cả hai không nói nhiều nhưng đều hiểu những gì vừa trải qua.
Sau đó, vết thương của người bạn dần hồi phục và anh trở lại công việc bình thường. Nhiều năm sau, người bạn từng nhắc lại chuyện hai chiếc ba lô và muốn cảm ơn, nhưng ông Hùng luôn cho rằng đó không phải thành tích. Ông nói nếu mình không giúp thì người khác cũng sẽ làm, bởi trong hoàn cảnh ấy chẳng ai có thể đứng nhìn đồng đội một mình.
Với ông, tình đồng đội không cần những lời lớn lao. Khi người bên cạnh gặp khó khăn, chỉ cần mình sẵn sàng bước chậm lại, nhận thêm một phần gánh nặng, vậy là đủ.



