NGƯỜI BẠN KHÔNG TRỞ VỀ
NGƯỜI BẠN KHÔNG TRỞ VỀ
NGƯỜI BẠN KHÔNG TRỞ VỀ
Hai người cùng quê.
Cùng nhập ngũ.
Cùng đơn vị.
Cùng trải qua những tháng ngày gian khổ.
Họ từng hẹn:
“Sau chiến tranh về quê, chúng mình sẽ gặp nhau.”
Một trận đánh đã thay đổi tất cả.
Một người trở về.
Một người ở lại.
Nhiều năm sau, người còn sống vẫn đến nghĩa trang liệt sĩ.
Anh đứng rất lâu trước một tấm bia.
“Cậu ạ, tôi về rồi.”
Không có câu trả lời.
Anh tiếp:
“Nhưng quê mình thay đổi nhiều lắm.”
Gió thổi qua hàng cây.
Anh cười.
“Cậu mà còn sống, chắc giờ cũng có cháu rồi.”
Rồi anh đặt bó hoa xuống.
Đó là cuộc trò chuyện mà những người đã mất không thể trả lời.
Nhưng người còn sống vẫn cần nói.
Bởi đó là cách họ giữ đồng đội trong ký ức.


