Người bạn không trở về
Người bạn không trở về
Tôi có một người bạn thân tên Hòa, cùng nhập ngũ một ngày. Hai đứa hay ngồi kể chuyện quê cho nhau nghe mỗi tối. Hòa vui tính, lúc nào cũng làm cả tiểu đội cười. Một lần đi trinh sát, chúng tôi gặp địch phục kích. Mọi thứ diễn ra rất nhanh, chỉ nghe tiếng nổ rồi khói bụi mù mịt. Khi tôi tỉnh lại, Hòa đã nằm im bên cạnh. Tôi gọi mãi mà không thấy bạn trả lời. Lúc đó, tôi không khóc được, chỉ thấy tim mình trống rỗng. Sau trận đó, tôi thay đổi hẳn, ít nói hơn. Chiến tranh lấy đi nhiều thứ, nhưng mất mát lớn nhất vẫn là đồng đội. Đến giờ, tôi vẫn nhớ nụ cười của Hòa như ngày nào.


