NGƯỜI BẠN KHÔNG TRỞ VỀ
Trong ký ức của người lính trở về, có những người đồng đội chưa bao giờ được trở lại quê nhà. Họ sống mãi trong ký ức qua những câu chuyện rất bình dị.
Ông Đặng Văn Lợi từng có một người bạn thân cùng đơn vị tên là Nam.
Hai người cùng quê nên nhanh chóng trở nên thân thiết.
Trong những ngày chiến đấu, họ thường động viên nhau bằng những câu chuyện về quê nhà.
Nam từng nói rằng sau chiến tranh, anh muốn trở về quê làm một căn nhà nhỏ và chăm sóc mẹ.
Đó là một ước mơ rất bình dị.
Nhưng Nam đã không có cơ hội thực hiện ước mơ ấy.
Anh hy sinh khi tuổi đời còn rất trẻ.
Nhiều năm sau, ông Lợi trở về quê và tìm đến gia đình người bạn.
Ông kể cho mẹ Nam nghe rằng những ngày cuối cùng, Nam vẫn nhắc về gia đình.
Người mẹ lặng im rất lâu rồi nói: “Biết nó đã sống tốt những ngày cuối cùng là mẹ yên lòng.”
Câu nói ấy khiến ông Lợi không thể quên.
Từ đó, ông luôn nghĩ rằng trách nhiệm của người còn sống là phải kể lại câu chuyện về những người đã hy sinh.
Bởi nếu ký ức được kể lại, những người đã nằm xuống sẽ không bao giờ bị lãng quên.



