NGƯỜI BẠN NẰM LẠI Ở DỐC ĐÁ MÙ
Trong một đợt tuần tra bảo vệ đường biên tại khu vực dốc Đá Mù, huyện Vị Xuyên, tỉnh Hà Giang năm 1990, chiến sĩ trẻ Nguyễn Văn Lộc – đồng đội cùng tiểu đội với Lê Viết Tăng – đã anh dũng hy sinh, để lại ký ức không bao giờ phai trong lòng những người còn sống.
Hôm ấy, tổ tuần tra gồm bốn người, do bác Lê Viết Tăng làm tổ phó, nhận nhiệm vụ kiểm soát khu vực dốc Đá Mù – nơi địa hình hiểm trở, đá tai mèo sắc nhọn, sương mù dày đặc. Trận mưa rừng bất ngờ đổ xuống khiến đường trơn trượt, tầm nhìn chỉ còn vài mét. Nguyễn Văn Lộc, người lính trẻ quê Thái Bình, đi cuối đội hình, không may trượt chân khi vượt qua khe đá sâu.
“Lộc gọi khẽ một tiếng rồi mất hút,” bác Tăng kể, giọng nghẹn lại, “chúng tôi lao tới nhưng chỉ kịp giữ lại khẩu súng của cậu ấy.” Người viết lặng đi khi nghe bác kể rằng, cả đêm hôm đó, đơn vị phải căng mình tìm kiếm trong mưa lạnh, để rồi sáng hôm sau mới đưa được thi thể đồng đội về.
Lễ truy điệu diễn ra ngay bên sườn núi, không kèn trống, chỉ có tiếng gió rừng và những giọt nước mưa hòa cùng nước mắt. “Từ hôm ấy, mỗi lần đi tuần qua dốc Đá Mù, tôi đều nhắc anh em đi chậm lại,” bác Tăng nói. Sự hy sinh của Lộc trở thành lời nhắc nhở âm thầm về cái giá của bình yên nơi biên giới.



