NGƯỜI BẮN NHẦM
Trong một đêm mưa, tầm nhìn gần như bằng không.
Có tiếng động phía trước.
Chỉ một cái bóng.
Không rõ.
Không kịp hỏi.
Không kịp suy nghĩ.
Anh bóp cò.
Tiếng súng vang lên.
Người ngã xuống.
Anh chạy tới.
Gọi:
– “Ai đấy?”
Không có tiếng trả lời.
Chỉ có một giọng rất yếu:
– “Tôi… đây…”
Anh chết lặng.
Đó là người của mình.
Người vừa tách đội đi trinh sát.
Người mà anh vừa ăn cơm cùng buổi chiều.
Người mà anh còn nhớ rõ tiếng cười.
Anh ôm lấy người đó.
Máu nóng chảy qua tay.
Người kia cố nói:
– “Không… sao…”
Nhưng không nói hết.
Sau đó…
im.
Sau chiến tranh, anh sống.
Không ai biết chuyện.
Nhưng mỗi lần nghe tiếng mưa…
anh lại thấy bóng người đó.
Và nghe lại tiếng súng…
do chính mình bắn.



