người bạn nối khố từ thuở chăn trâu ở làng quê lúa Thái Bình.
Năm ấy, bác mới tròn mười tám, cái tuổi mà lẽ ra đang mải mê với những trang sách thì bác lại khoác lên mình bộ quân phục xanh lá sờn vai. Bác tên là Hùng, cùng nhập ngũ với bác có thằng Thành – người bạn nối khố từ thuở chăn trâu ở làng quê lúa Thái Bình.Lúc đó là khoảng 2 giờ sáng, trời tối đen như mực, chỉ có tiếng côn trùng kêu rỉ rả và mùi lá mục nồng nặc. Đơn vị của bác được lệnh phải bí mật áp sát chân cao điểm 105 trước khi trời rạng.
Năm ấy, bác mới tròn mười tám, cái tuổi mà lẽ ra đang mải mê với những trang sách thì bác lại khoác lên mình bộ quân phục xanh lá sờn vai. Bác tên là Hùng, cùng nhập ngũ với bác có thằng Thành – người bạn nối khố từ thuở chăn trâu ở làng quê lúa Thái Bình.Lúc đó là khoảng 2 giờ sáng, trời tối đen như mực, chỉ có tiếng côn trùng kêu rỉ rả và mùi lá mục nồng nặc. Đơn vị của bác được lệnh phải bí mật áp sát chân cao điểm 105 trước khi trời rạng. Thằng Thành và bác nằm sát nhau, bò trườn qua những bãi cỏ tranh sắc lẹm cứa rách cả da thịt.Bỗng nhiên, một quả pháo sáng vút lên cao, soi rõ mồn một cả triền đồi."Nằm xuống!" – Tiếng anh Sơn, đại đội trưởng, thét khẽ.Tất cả chúng tôi ép mình sát đất, nín thở. Tim bác đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Ngay sau đó là những tràng súng máy cực nhanh từ trên đỉnh đồi xối xuống. Địch đã phát hiện ra chúng tôi."Xung phong!"Tiếng kèn xung trận vang lên xé toạc màn đêm. Bác bật dậy, tay siết chặt khẩu AK, vừa chạy vừa bắn trả. Xung quanh bác, tiếng đạn rít "chíu chíu" qua mang tai, đất đá văng tung tóe. Thằng Thành lúc ấy cầm khẩu B40, nó lao lên như một con mãnh hổ. Một tiếng "đùng" vang dội, quả đạn của nó thổi bay cái lô cốt hỏa lực phía trước.Nhưng đúng lúc ấy, một luồng đạn trung liên từ phía sườn đồi quét qua. Bác thấy anh Sơn ngã quỵ. Bác lao đến, định xốc anh lên thì anh đẩy mạnh bác ra, máu thấm đỏ lựng cả ống tay áo quân kỳ:"Mặc kệ tao! Chiếm lấy đỉnh đồi! Đừng để anh em hy sinh vô ích!"Đó là mệnh lệnh cuối cùng của anh. Bác và Thành cùng những anh em còn lại, người này ngã xuống thì người kia tiến lên. Chúng tôi không còn biết sợ hãi là gì nữa, trong đầu chỉ còn duy nhất ý nghĩ phải cắm bằng được lá cờ lên đỉnh cao điểm.Khi ánh mặt trời đầu tiên ló rạng qua màn sương mù mịt khói súng, đỉnh 105 đã im tiếng súng. Bác đứng trên xác pháo, nhìn xuống chân đồi, nơi những đồng đội của bác nằm lại giữa những hố bom còn bốc khói. Chúng tôi thắng rồi, nhưng cái giá của chiến thắng ấy... nó mặn chát vị máu và nước mắt.Thành tiến lại gần bác, mặt mũi nó lem nhem thuốc súng đen kịt, chỉ có đôi mắt là rực sáng. Nó chìa cho bác một mẩu lương khô bẻ đôi:"Sống rồi Hùng ạ. Tao với mày còn sống..."Bác cầm lấy mẩu lương khô, nhìn về phía chân trời xa, nơi quê nhà có mẹ, có người yêu đang đợi. Trận đánh ấy chỉ kéo dài vài tiếng đồng hồ, nhưng với bác, nó dài như cả một đời người.



