Người bán nước chè gần Ngã ba Đồng Lộc
Người bán nước chè gần Ngã ba Đồng Lộc
Tôi là Trần Thị Mến, sống gần Ngã ba Đồng Lộc trong những năm chiến tranh. Khi ấy, gia đình tôi dựng một quán nhỏ bên đường để nấu nước chè xanh, luộc khoai, sắn cho bộ đội và thanh niên xung phong đi qua nghỉ chân. Dù bom đạn nguy hiểm, tôi vẫn muốn góp chút sức mình cho kháng chiến. Những người tôi nhớ nhất là các cô thanh niên xung phong. Các cô còn rất trẻ, khuôn mặt rám nắng nhưng lúc nào cũng vui vẻ. Mỗi khi tranh thủ nghỉ vài phút, các cô ghé vào quán uống vội bát nước chè rồi lại chạy ra đường làm nhiệm vụ. Có cô còn đùa rằng sau hòa bình sẽ quay lại ăn một bữa no. Tôi nghe mà vừa thương vừa cảm phục. Chiều ngày 24 tháng 7 năm 1968, bom rơi dữ dội hơn mọi ngày. Sau tiếng nổ lớn, tôi thấy mọi người hốt hoảng chạy về phía ngã ba. Khi biết mười cô gái đã hy sinh, tôi òa khóc như mất người thân. Nồi khoai luộc chiều hôm ấy vẫn còn nóng nhưng chẳng còn ai đến ăn nữa. Đến nay nhớ lại, lòng tôi vẫn nghẹn ngào.


