Bài viết

NGƯỜI BÀN TAY NỮ KIỆT VÀ MẢNG XANH YÊN BÌNH GIỮA LÒNG SÀI GÒN

Giữa nhịp sống hối hả và nhộn nhịp của Thành phố Hồ Chí Minh hôm nay, có một công viên rợp bóng cây xanh mang tên Lê Thị Riêng. Người dân tìm đến đây để hít thở không khí trong lành, trẻ em tung tăng chạy nhảy dưới ánh nắng yên bình. Nhưng ít ai biết rằng, dưới thảm cỏ xanh mướt ấy là nơi ghi dấu một thiên hùng ca thầm lặng, nơi yên nghỉ của một người phụ nữ kiên trung đã dâng hiến trọn vẹn cuộc đời cho bình yên của dân tộc.

Cà Mau30/08/2026Chi Đoàn THCS Kinh Cùng (Đoàn xã Hòa An)3 lượt xem0 lượt chia sẻ
NGƯỜI BÀN TAY NỮ KIỆT VÀ MẢNG XANH YÊN BÌNH GIỮA LÒNG SÀI GÒN

NGƯỜI BÀN TAY NỮ KIỆT VÀ MẢNG XANH YÊN BÌNH                    GIỮA LÒNG SÀI GÒN

Giữa nhịp sống hối hả và nhộn nhịp của Thành phố Hồ Chí Minh hôm nay, có một công viên rợp bóng cây xanh mang tên Lê Thị Riêng. Người dân tìm đến đây để hít thở không khí trong lành, trẻ em tung tăng chạy nhảy dưới ánh nắng yên bình. Nhưng ít ai biết rằng, dưới thảm cỏ xanh mướt ấy là nơi ghi dấu một thiên hùng ca thầm lặng, nơi yên nghỉ của một người phụ nữ kiên trung đã dâng hiến trọn vẹn cuộc đời cho bình yên của dân tộc.

Sinh ra trên vùng đất Bạc Liêu trù phú và giàu truyền thống, ngay từ tuổi 20 tràn đầy nhựa sống của năm 1945, chị Hai Riêng đã dấn thân vào con đường cách mạng. Kinh qua những năm tháng gian khổ của hai cuộc kháng chiến, chị bám sát cơ sở, len lỏi qua từng xóm xóm, góc phố để gây dựng phong trào phụ nữ miền Nam. Với sự chân thành, giản dị và trí tuệ sắc bén, chị trở thành Phó Hội trưởng Trung ương Hội Liên hiệp Phụ nữ Giải phóng miền Nam, là điểm tựa tinh thần vững chắc cho hàng triệu người phụ nữ Nam Bộ đứng lên đấu tranh.

Đêm xuân Mậu Thân 1968, khi bão táp cách mạng cuộn trào khắp các đô thị miền Nam, chị Hai Riêng không may rơi vào tay giặc. Biết chị là một cán bộ cao cấp của Mặt trận, kẻ thù đã dùng mọi thủ đoạn tra tấn dã man nhằm bẻ gãy gãy ý chí của người nữ lãnh đạo. Nhưng trước những đòn thù tàn khốc, chị vẫn đứng vững như một rặng dừa Bạc Liêu trước bão tố. Không một lời xưng khai, không một chút nao núng, chị giữ trọn tấm lòng trung trinh với Đảng và nhân dân cho đến phút cuối cùng.

Khi không thể khuất phục được người con gái ấy, kẻ thù đã lén lút sát hại chị cùng nhiều đồng đội, rồi vùi lấp thi thể chị tại khu vực Nghĩa trang Đô Thành thời bấy giờ. Chị ngã xuống khi mùa xuân Mậu Thân chưa kịp trọn vẹn, để lại niềm thương tiếc vô hạn cho đồng bào và chiến sĩ miền Nam.

Thời gian trôi qua, Nghĩa trang Đô Thành ngày nào nay đã hóa thành Công viên Văn hóa Lê Thị Riêng rợp bóng mát. Máu xương của chị và các anh hùng liệt sĩ đã hòa vào lòng đất mẹ, nảy mầm thành những hàng cây cổ thụ xanh tươi, che mát cho muôn thế hệ mai sau.

Đứng trước tượng đài của chị giữa không gian xanh ấy, chúng ta hiểu rằng: Hòa bình không phải là điều tự nhiên có sẵn. Mỗi hàng cây, mỗi con phố chúng ta bước qua hôm nay đều được đánh đổi bằng máu và thanh xuân của những người như chị Lê Thị Riêng. Cuộc đời của chị chính là tấm gương sáng ngời về phẩm chất của người phụ nữ Việt Nam: "Anh hùng, bất khuất, trung hậu, đảm đang", mãi mãi là niềm tự hào và là ngọn đuốc soi đường cho thế hệ trẻ hôm nay trên hành trình xây dựng đất nước phồn vinh.

 

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn