NGƯỜI BẠN TRONG CUỐN SỔ TAY
Ông Hùng có một cuốn sổ nhỏ.
Trong đó ghi tên những người bạn từng cùng ông đi qua tuổi trẻ.
Mỗi người có một vài dòng.
Tên.
Quê quán.
Một đặc điểm.
Có người thích hát.
Có người đá bóng giỏi.
Có người nấu ăn ngon.
Có người hay kể chuyện.
Những ghi chép rất giản dị.
Ông nói nếu chỉ ghi ngày tháng thì không đủ.
Ông muốn ghi những điều làm mỗi người trở thành chính họ.
Một người bạn tên Đức được ông ghi là người có tiếng cười rất lớn.
Một người tên Hải được ghi là người luôn nhường phần ăn ngon cho bạn.
Một người khác được ghi là người sợ ma nhưng lúc nào cũng tỏ ra gan dạ.
Đọc cuốn sổ, người ta không cảm thấy đang đọc danh sách.
Mà như đang gặp một nhóm thanh niên.
Họ cười.
Họ đùa.
Họ nhớ nhà.
Họ sống cùng nhau.
Có người hỏi ông tại sao phải ghi những chuyện nhỏ.
Ông nói vì đó mới là con người.
Một ngày, ông trao cuốn sổ cho cháu nội.
Ông dặn phải giữ.
Cậu cháu hỏi có thể đánh máy lại không.
Ông nói được.
Nhưng đừng bỏ những câu chuyện nhỏ.
Cuốn sổ được số hóa.
Các tên tuổi được lưu lại.
Nhưng bản gốc vẫn nằm trong ngăn tủ.
Ông muốn thế hệ sau có thể biết rằng những người đã đi qua thời hoa lửa cũng từng là những chàng trai rất trẻ, có tính cách, có sở thích và những ước mơ riêng.


