NGƯỜI BẠN VÀ CÂY BÚT CHÌ
Nguyễn Ngọc Bảo Linh
Hai người bạn từng học cùng nhau.
Một người luôn mang theo chiếc bút chì màu xanh.
Người kia thường trêu:
“Bút chì gì mà ngắn thế?”
Anh cười:
“Dùng đến khi không còn nữa.”
Ngày lên đường, chiếc bút vẫn nằm trong túi.
Sau này, người bạn giữ được chiếc bút.
Nó đã mòn gần hết.
Nhiều năm sau, ông mang nó về quê của bạn.
Gia đình hỏi:
“Đây là gì?”
Ông nói:
“Bút của anh ấy.”
Người mẹ nhìn chiếc bút.
Bà không nhận ra.
Nhưng khi nghe câu chuyện, bà cười:
“Nó tiết kiệm lắm.”
Người bạn cũng cười.
Một chiếc bút chì nhỏ chẳng có giá trị gì.
Nhưng nó gợi lại một con người.
Một người từng ngồi học.
Từng viết những dòng chữ.
Từng có thói quen tiết kiệm.
Từng nói những câu rất bình thường.
Những kỷ vật ấy giúp người ở lại nhớ rằng người đã hy sinh từng có một cuộc sống rất gần gũi.
Không phải một nhân vật xa xôi.
Mà là một người bạn, một người con, một học sinh.
Và chính những câu chuyện đời thường ấy khiến ký ức về họ trở nên chân thật.


