Người bảo vệ Bác Hồ và hiến cả gia tài cho cách mạng
bà Trần Thị Hoa ở căn nhà nhỏ đơn sơ của tập thể 8B Ngọc Hà, Ba Đình, Hà Nội, để hiểu thêm về người đã từng nuôi giấu Bác khi ở Côn Minh. Cách mạng thành công, Bà hiến cả gia tài cho cách mạng, mua nhà ở Lò Đúc và sau đó lại mua thêm biệt thự Cây Liễu ở gần Ngã Tư Sở để Bác bí mật ở Hà Nội trong những ngày “Vận nước ngàn cân treo sợi tóc”.
Theo sự chỉ dẫn của ông Tạ Quang Chiến - chiến sĩ trong Đội cận vệ bảo vệ Bác sau khi Cách mạng tháng Tám thành công, năm 2009, tôi đã đến gặp bà Trần Thị Hoa ở căn nhà nhỏ đơn sơ của tập thể 8B Ngọc Hà, Ba Đình, Hà Nội, để hiểu thêm về người đã từng nuôi giấu Bác khi ở Côn Minh. Cách mạng thành công, Bà hiến cả gia tài cho cách mạng, mua nhà ở Lò Đúc và sau đó lại mua thêm biệt thự Cây Liễu ở gần Ngã Tư Sở để Bác bí mật ở Hà Nội trong những ngày “Vận nước ngàn cân treo sợi tóc”. Giờ thì Bà đã ở cõi tiên, chỉ có những dòng tốc ký trên giấy đã ngả màu vàng vẫn còn đây, gợi tôi nhớ lại câu chuyện bà kể.
Từ tháng 10-1946, lính Pháp thường gây hấn trong thành phố nên Bác ở số 8 phố Vua Lê (nay là Bảo Việt Việt Nam) cũng không an toàn. Anh Cả bố trí nhiều địa điểm ở nội và ngoại thành cho Bác nghỉ đêm. Bác chỉ xuống nhà 112 Lò Đúc một lần. Sau đó, theo lệnh Anh Cả, khoảng cuối tháng 10, bà xuống Biệt thự Cây Liễu dọn dẹp nhà cửa để Bác đến họp với các đồng chí trong Thường vụ Trung ương. Nhà có ba gian, gian đầu dành cho Bác ở, gian giữa để hội họp, gian cuối ngăn đôi: vợ chồng Đại tướng Võ Nguyên Giáp ở nửa gian, bà ở nửa gian, làm luôn việc hậu cần. Cuối tháng 11-1946, tình hình giữa ta và Pháp rất căng thẳng. Bác đến đây họp với Thường vụ Trung ương Đảng, thống nhất các chủ trương lớn của cuộc kháng chiến. Đầu tháng 12/1946, tình hình Hà Nội ngày càng căng thẳng do Pháp gây hấn ở nhiều nơi trong nội thành. Bác không ở Biệt thự Cây Liễu nữa, chuyển vào làng Vạn Phúc, Hà Đông. Bà Hoa theo cơ quan Tài chính của Đảng ra Chúc Sơn rồi lên Việt Bắc.* Thủ kho giữ vàng huy động được từ “Tuần lễ vàng”Từ năm 1947 đến năm 1950, bà Hoa được tin tưởng giao trông coi kho vàng cho Đảng. Số vàng quyên góp được trong Tuần lễ vàng, đồng chí Nguyễn Lương Bằng giao cho bà quản lý. Khi nào có phiếu của Anh Cả, bà mới được xuất kho, cân vàng bằng cân tiểu ly cẩn thận… Những năm tháng ở chiến khu gian khổ, nỗi khổ lớn nhất của bà không phải là ăn uống kham khổ, sinh hoạt thiếu thốn mà là không được ở cùng các đồng chí. Ở trong hang đá lạnh lẽo, bà thèm tiếng người. Mãi đến năm 1948, bà mới được ở gần mọi người, ăn cùng bếp cơ quan. Thi thoảng, lúc Bác mệt nhiều hoặc ốm, ông Tạ Quang Chiến và anh em cận vệ lại đón bà sang nấu cháo và chăm sóc Bác. Bà làm thủ kho, một mình một núi vàng của cách mạng như vậy đến năm 1950 thì chuyển công tác khác; sau đó ra nước ngoài làm công tác ngoại giao, góp phần nâng cao uy tín của Đảng, để các Đảng Cộng sản anh em ủng hộ cuộc kháng chiến của ta, viện trợ lương thực, thực phẩm, thuốc men suốt từ năm 1952 đến năm 1969.Công việc thầm lặng và sự đóng góp vô giá của vợ chồng bà Trần Thị Hoa - Tống Minh Phương cho cách mạng đã được Nhà nước ghi nhận ngay trong cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp. Ngày 30-6-1952, Phó Thủ tướng Phạm Văn Đồng đã ký tặng thưởng Huân chương Kháng chiến hạng Ba ghi công: "Ông và bà Tống Minh Phương đã tận tụy với sự nghiệp giải phóng dân tộc trong thời kỳ bí mật, đã cống hiến hết gia tài cho cách mạng". Năm 1996, bà được Nhà nước tặng thưởng Huân chương Độc lập hạng Ba.
Bức ảnh kỷ niệm bà Trần Thị Hoa chụp với Đại tướng Võ Nguyên Giáp Từ một người Việt Nam yêu nước ủng hộ cách mạng ở Côn Minh những năm 1935; bà Trần Thị Hoa đã trở thành đảng viên Đảng Cộng sản Việt Nam năm 1948. Tôi nhớ bà đã cho tôi xem ảnh chụp kỷ niệm với Đại tướng Võ Nguyên Giáp khi Đại tướng đến thăm bà ở tập thể 8B phố Ngọc Hà. Bà tâm sự: Tôi được may mắn nấu cơm, nuôi giấu Bác từ những ngày ở Côn Minh, sau lại được ở gần Bác trên Việt Bắc. Bây giờ, học tập và làm theo tấm gương đạo đức của Bác, tôi nghĩ không phải cao xa gì, mà làm theo ngay trong công việc giản dị hằng ngày, không xa hoa, lãng phí, không tham lợi...Thu này, ở cõi vĩnh hằng, chắc bà sẽ lại được gặp Bác như năm nào ở Côn Minh.


