Người bảo vệ rừng già và lời hứa với đại ngàn
Rừng là lá phổi, là máu thịt của Tây Nguyên. Những người kiểm lâm như chúng chú sống giữa rừng nhiều hơn sống ở nhà. Địch thủ của chú bây giờ là những toán "lâm tặc" hung hãn và cả những cơn cháy rừng kinh hoàng vào mùa khô. Giữ rừng cũng là một cuộc chiến, lặng lẽ nhưng đầy hiểm nguy. Có những đêm tuần tra, chú phải ngủ trên võng dưới tán cây, nghe tiếng hổ gầm, tiếng gió hú và cả tiếng cưa máy trộm vang lên từ phía xa.
Chú nhớ mãi gốc cây tùng nghìn năm tuổi ở trung tâm rừng già. Có lần, một nhóm người lạ đề nghị chú một số tiền rất lớn để chú "nhắm mắt" cho họ đốn hạ cây đó. Chú nhìn vào gốc cây xù xì, nghĩ về việc nó đã đứng đây từ thời cha ông, chứng kiến bao thăng trầm của dân tộc, chú đã thẳng thừng từ chối. Với chú, danh dự của người giữ rừng không thể mua bằng tiền. Rừng xanh còn thì bản làng mới có nước, con cháu mới có tương lai. Mỗi cây cổ thụ ngã xuống là một phần linh hồn quê hương bị mất đi. Chú tình nguyện làm "lá chắn" để những mầm xanh được lớn lên trong bình yên.



