Người bảo vệ tuyến đường huyết mạch
Trong những năm tháng chiến tranh gian khổ, có một tuyến đường huyết mạch nối hậu phương với tiền tuyến luôn phải giữ thông suốt. Ở đó, những đội thanh niên xung phong ngày đêm làm việc không nghỉ, đối mặt với bom đạn và hiểm nguy. Trong số ấy có một tổ công tác nhỏ do anh Tân phụ trách. Anh không chỉ là người chỉ huy mà còn luôn xông pha ở những nơi nguy hiểm nhất. Con đường họ giữ thường xuyên bị bom đánh phá, chỉ sau một trận mưa bom là hố sâu, đất đá và cây đổ lại ngổn ngang. Một đêm, sau đợt không kích dữ dội, cả đoạn đường dài bị chia cắt. Nếu không thông xe kịp, đoàn xe chở lương thực và thuốc men sẽ không thể đến tiền tuyến. Không ai nói với ai, cả tổ lập tức lao vào làm việc. Người cuốc đất, người khiêng đá, người chặt cây, tất cả đều làm trong ánh đèn leo lét giữa màn đêm. Giữa khung cảnh ấy, anh Tân cầm bó đuốc đứng trên một mỏm đất cao. Anh không chỉ soi đường cho đồng đội mà còn ra hiệu cho từng chiếc xe có thể đi qua an toàn. Ánh lửa bập bùng trong gió, đỏ rực giữa rừng đêm, trông như một bông hoa lửa không bao giờ tắt. Đến gần sáng, con đường đã được thông trở lại. Những chiếc xe nối đuôi nhau vượt qua đoạn đường nguy hiểm. Khi đoàn xe cuối cùng đi qua an toàn, cả tổ mới thở phào nhẹ nhõm. Không ai nói ra, nhưng ai cũng hiểu họ vừa trải qua một đêm không thể nào quên. Ngày đất nước hòa bình, con đường năm xưa không còn bom đạn, nhưng ký ức về những con người giữ đường vẫn còn mãi. Anh Tân và đồng đội trở về cuộc sống đời thường, người làm ruộng, người làm thợ, người công tác ở địa phương. Câu chuyện hoa lửa thời xưa không chỉ là ký ức về chiến tranh, mà còn là biểu tượng của tinh thần đoàn kết, ý chí kiên cường và sự hy sinh thầm lặng của những con người bình dị đã góp phần làm nên hòa bình hôm nay.



