NGƯỜI BỆNH BINH CHIẾN TRƯỜNG VÀ DẤU ẤN MÙA XUÂN ĐẠI THẮNG
Năm 1975, giữa lúc khí thế giải phóng miền Nam sục sôi khắp mọi miền đất nước, người thanh niên Nguyễn Văn Nghiên ở tuổi 21 – độ tuổi phơi phới sức trẻ và dạt dào nhiệt huyết – đã hăng hái lên đường nhập ngũ theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc. Khoác lên mình bộ quân phục màu lá ngụy trang, ông khẩn trương bước vào đợt huấn luyện thao trường khắt khe rồi cùng đồng đội hối hả tiến về chiến trường, đóng góp sức mình vào chặng đường lịch sử của dân tộc trong những ngày đất nước trọn niềm vui thống nhất.
Trực tiếp sát cánh cùng đơn vị trên những tuyến đầu khốc liệt, ông Nghiên đã kiên cường vượt qua làn mưa bom bão đạn xối xả của kẻ thù. Trong một trận chiến đấu cam go, ông đã không quản ngại nguy hiểm, xông xáo ở vị trí tiền tiêu và bị thương nặng. Dù phải mang trên mình vết thương chiến tranh đau đớn, bản lĩnh sắt đá của người lính Cụ Hồ vẫn giúp ông kiên cường vượt qua những giờ phút sinh tử nghiệt ngã trên giường bệnh, tiếp tục làm điểm tựa tinh thần cho các đồng đội xung quanh. Ký ức sâu đậm nhất trong lòng ông là những bữa cơm vội vã đơm chung, từng ngụm nước ấm nhường nhau giữa lòng hầm chật hẹp và tình đồng chí kề vai sát cánh – sức mạnh vô hình giúp những người chiến sĩ vững tin vào ngày toàn thắng.
Đến năm 1976, do thương tích nặng không còn đủ sức khỏe tiếp tục phục vụ trong quân ngũ, cựu chiến binh Nguyễn Văn Nghiên nhận quyết định xuất ngũ trở về với cuộc sống đời thường dưới chế độ thương bệnh binh. Hành trang trở về quê nhà của ông không chỉ là chiếc ba lô sờn vai và bộ quân phục bạc màu thời gian, mà còn là vết thương – chứng nhân lịch sử kiêu hãnh cùng niềm tự hào sâu sắc về một thời tuổi trẻ đã dâng trọn máu xương cho độc lập, tự do và sự bình yên của Đất nước.



