NGƯỜI BỆNH BINH VƯƠN LÊN LÀM KINH TẾ GIỎI - BÁC VŨ NGUYÊN HỒNG
NGƯỜI BỆNH BINH VƯƠN LÊN LÀM KINH TẾ GIỎI
Ở thôn Quang, xã Phù Lưu, nhiều người biết đến bác Vũ Nguyên Hồng không chỉ bởi bác là một bệnh binh có tỷ lệ thương tật 61%, mà còn bởi nghị lực sống, tinh thần lao động và ý chí vươn lên đáng khâm phục.
Mang trên mình những dấu tích của chiến tranh, nhưng chưa bao giờ bác Hồng cho phép mình đầu hàng trước khó khăn.
Hằng ngày, ở tuổi đời đã không còn trẻ, bác vẫn cần mẫn lao động, chăm lo phát triển kinh tế gia đình. Với bác, lao động không chỉ để tạo dựng cuộc sống ổn định, mà còn là cách để tiếp tục cống hiến, tiếp tục sống một cuộc đời có ích.
Lời dẫn:
Chiến tranh đã lùi xa.
Nhưng những thương tích mà người lính năm nào mang trở về vẫn còn đó.
Với bác Vũ Nguyên Hồng, tỷ lệ bệnh binh 61% là một phần của cuộc đời, là dấu tích không thể xóa mờ của những năm tháng đã cống hiến cho đất nước.
Thế nhưng, thay vì coi đó là trở ngại, bác lại biến nghị lực thành động lực để vươn lên.
Từ những công việc phù hợp với sức khỏe, bác từng bước xây dựng kinh tế gia đình, chịu khó làm ăn, tích lũy và phát triển.
Mỗi ngày một chút.
Mỗi năm một bước.
Không ồn ào, không phô trương, người bệnh binh ấy cứ lặng lẽ chứng minh rằng: khó khăn không phải là lý do để con người ngừng cố gắng.
Điều đáng quý ở bác Hồng không chỉ nằm ở những kết quả trong phát triển kinh tế.
Đó còn là tinh thần sống tích cực, là thái độ luôn hướng về phía trước.
Bác thường động viên con cháu phải biết quý trọng những gì mình đang có, phải chịu khó lao động, tự lực vươn lên và có trách nhiệm với gia đình, cộng đồng.
Với thế hệ trẻ, những lời nói ấy càng có sức thuyết phục bởi nó được đúc kết từ chính cuộc đời của bác.
Một người đã đi qua chiến tranh.
Đã mang thương tật trở về.
Nhưng không chọn cách sống dựa dẫm.
Không than phiền về những mất mát.
Mà tiếp tục lao động, tiếp tục dựng xây cuộc sống.
Lời bình:
Nhìn vào cuộc sống hôm nay của bác Vũ Nguyên Hồng, người ta có thể cảm nhận rõ một điều:
Nghị lực không nằm ở việc con người có bao nhiêu thuận lợi, mà ở cách họ đối diện với những khó khăn của chính mình.
61% tỷ lệ bệnh binh có thể là một con số.
Nhưng phía sau con số ấy là những năm tháng gian khó, là những dấu tích của một thời chiến tranh.
Và cũng phía sau đó là một con người đã lựa chọn đứng lên, tiếp tục lao động và làm kinh tế.
Từ một người lính năm xưa đến một người làm kinh tế giỏi hôm nay, bác Hồng vẫn giữ nguyên phẩm chất đáng quý: bản lĩnh, cần cù và trách nhiệm.
Ở thôn Quang, hình ảnh bác Vũ Nguyên Hồng mỗi ngày vẫn gắn với công việc, với ruộng vườn, với việc chăm lo cuộc sống gia đình.
Bình dị là vậy.
Nhưng chính sự bình dị ấy lại tạo nên sức lan tỏa.
Bởi bác không nói những điều quá lớn lao.
Bác chỉ làm bằng hành động.
Làm để gia đình có cuộc sống tốt hơn.
Làm để chứng minh rằng người có hoàn cảnh khó khăn vẫn có thể tự mình vươn lên.
Và làm để con cháu, thế hệ trẻ nhìn vào đó mà học cách sống có trách nhiệm, biết vượt qua thử thách và không ngại bắt đầu từ những công việc nhỏ nhất.
Lời dẫn kết:
Chiến tranh đã lấy đi của bác Vũ Nguyên Hồng một phần sức khỏe.
Nhưng không thể lấy đi ý chí của người lính.
Ngày hôm nay, trên quê hương Phù Lưu, bác vẫn miệt mài lao động, phát triển kinh tế, chăm lo gia đình và lan tỏa tinh thần sống tích cực tới những người xung quanh.
Bác là một bệnh binh.
Nhưng trước hết, bác là một người đã lựa chọn vươn lên thay vì khuất phục.
Một tấm gương về nghị lực.
Một hình ảnh đẹp của người có công trong cuộc sống hôm nay.
Và hơn hết, là lời nhắn nhủ giản dị mà sâu sắc dành cho thế hệ trẻ xã Phù Lưu:
Hãy biết trân trọng hòa bình, biết quý trọng những gì thế hệ cha anh đã đánh đổi, và bằng sức trẻ của mình, tiếp tục lao động, học tập, dựng xây quê hương ngày càng giàu đẹp.



