Người Bí thư của những cánh đồng sau ngày thống nhất
Mùa xuân năm 1975, đất nước hoàn toàn thống nhất. Sau những năm tháng chiến đấu đầy gian khổ, hàng triệu người dân bước vào một chặng đường mới — chặng đường hàn gắn vết thương chiến tranh và xây dựng cuộc sống hòa bình. Trong bối cảnh ấy, đồng chí Lê Phước Thọ tiếp tục được Đảng giao những nhiệm vụ quan trọng tại miền Tây Nam Bộ, trong đó có công tác lãnh đạo ở Hậu Giang.
Những ngày đầu sau giải phóng, Hậu Giang vẫn còn ngổn ngang khó khăn. Đất đai nhiều nơi bỏ hoang, hệ thống giao thông hư hỏng, sản xuất nông nghiệp chưa thể phục hồi. Người dân vừa trải qua chiến tranh nên ai cũng mong có một cuộc sống ổn định, nhưng điều kiện thực tế còn rất thiếu thốn.
Ngày nhận nhiệm vụ, thay vì tổ chức các cuộc họp kéo dài, đồng chí Lê Phước Thọ quyết định đi thực tế ngay. Ông nói với cán bộ địa phương rằng muốn lãnh đạo đúng thì phải hiểu cuộc sống của dân trước tiên. Chỉ vài ngày sau, ông đã có mặt ở những xã xa nhất, đi xuồng qua từng con kênh nhỏ, lội bộ qua những bờ ruộng còn đầy dấu tích bom đạn.
Trong một chuyến công tác, ông ghé vào một gia đình nông dân vừa trở về sau thời gian sơ tán. Căn nhà lá xiêu vẹo, vài vật dụng đơn sơ, ngoài sân là mảnh ruộng còn cỏ mọc um tùm. Người chủ nhà nhìn thấy đoàn cán bộ thì lúng túng, nhưng ông bước vào với nụ cười hiền hòa, ngồi xuống chiếc ghế tre và hỏi han như một người thân lâu ngày gặp lại.
Ông hỏi về cuộc sống, về việc gieo trồng, về khó khăn trong việc tìm giống lúa, về chuyện con cái học hành. Người nông dân ban đầu còn dè dặt, nhưng sau đó đã mạnh dạn nói hết những điều đang lo lắng.
Tối hôm ấy, trong cuộc họp với cán bộ huyện, đồng chí Lê Phước Thọ không nói về những khẩu hiệu lớn. Ông chỉ kể lại những điều mình vừa nghe, rồi chậm rãi nói: “Sau chiến tranh, điều dân cần nhất không phải lời hứa, mà là ruộng có thể cày, lúa có thể gieo và con cái có thể đến trường.”
Câu nói ấy khiến cả cuộc họp im lặng.
Sau đó, nhiều chủ trương thiết thực được triển khai: hỗ trợ giống cây trồng, khôi phục hệ thống thủy lợi, huy động lực lượng sửa chữa giao thông nông thôn, đưa cán bộ kỹ thuật xuống tận cơ sở hướng dẫn bà con sản xuất.
Điều khiến người dân quý trọng ông không chỉ là những quyết sách đúng, mà là việc ông luôn xuất hiện ở những nơi khó khăn nhất. Có những chuyến đi kéo dài nhiều ngày, ông ăn cùng dân, ngủ tại nhà dân, lắng nghe từng câu chuyện nhỏ trong cuộc sống thường ngày.
Nhờ phong cách lãnh đạo sâu sát ấy, nhiều vùng sản xuất ở Hậu Giang dần được khôi phục, đời sống nhân dân từng bước ổn định. Nhưng điều quan trọng hơn cả là niềm tin của nhân dân với chính quyền ngày càng được củng cố.
Nhiều năm sau, khi nhắc về đồng chí Lê Phước Thọ, những người dân từng gặp ông vẫn nhớ hình ảnh một người lãnh đạo giản dị, chân thành và luôn bắt đầu mọi quyết sách từ những cánh đồng của nhân dân.



