Người Bí thư Xứ ủy Trung Kỳ trong những ngày cách mạng
Năm 1945, Nguyễn Chí Thanh được giao trọng trách Bí thư Xứ ủy Trung Kỳ, lãnh đạo phong trào cách mạng trong thời điểm tình hình đất nước có nhiều biến chuyển. Ông cùng các đồng chí khẩn trương xây dựng lực lượng, củng cố cơ sở và vận động nhân dân chuẩn bị cho thời cơ giành chính quyền. Nguyễn Chí Thanh luôn sâu sát cơ sở, gần gũi quần chúng và tin tưởng rằng sức mạnh của cách mạng phải bắt nguồn từ nhân dân. Tháng Tám năm 1945, ông cùng các đồng chí nắm bắt thời cơ, góp phần thúc đẩy phong trào giành chính quyền, đặc biệt tại Huế ngày 23/8/1945. Sau thắng lợi, ông xác định giành chính quyền mới chỉ là bước đầu, cần tiếp tục xây dựng chính quyền, ổn định đời sống và bảo vệ thành quả cách mạng. Qua những ngày tháng ấy, Nguyễn Chí Thanh thể hiện bản lĩnh của một người lãnh đạo kiên định, sâu sát, quyết đoán và hết lòng vì nhân dân. Câu chuyện để lại bài học sâu sắc: biết tin vào nhân dân, khơi dậy sức mạnh của nhân dân chính là nền tảng để làm nên những thắng lợi lớn lao.

Người Bí thư Xứ ủy Trung Kỳ trong những ngày cách mạng
Những năm đầu thập niên 1940, đất nước Việt Nam chìm trong cảnh mất nước, nhân dân phải sống dưới ách áp bức của thực dân, phong kiến. Nhưng trong bóng tối ấy, ngọn lửa cách mạng vẫn âm thầm được giữ gìn ở khắp các vùng miền.
Tại Trung Kỳ, phong trào cách mạng cũng trải qua những năm tháng vô cùng gian khổ. Mạng lưới cơ sở bị địch truy lùng, nhiều cán bộ bị bắt, bị tù đày. Nhưng càng khó khăn, những người cách mạng càng kiên định với con đường đã chọn.
Trong hoàn cảnh ấy, Nguyễn Chí Thanh nổi lên là một cán bộ có bản lĩnh, năng lực tổ chức và đặc biệt gần gũi với quần chúng.
Sau nhiều năm hoạt động cách mạng, từng bị địch bắt và giam cầm, ông trở lại với phong trào bằng một nghị lực mạnh mẽ hơn. Năm 1945, ông được giao trọng trách Bí thư Xứ ủy Trung Kỳ, trực tiếp lãnh đạo phong trào cách mạng ở một địa bàn rộng lớn và có vị trí chiến lược đặc biệt quan trọng.
Đó là một nhiệm vụ không hề dễ dàng.
Thời điểm ấy, tình hình chính trị thay đổi từng ngày. Phát xít Nhật đã đảo chính Pháp, bộ máy cai trị cũ tan rã, chiến tranh thế giới bước vào giai đoạn quyết liệt. Những người cách mạng hiểu rằng một thời cơ lịch sử đang đến gần, nhưng thời cơ chỉ trở thành thắng lợi nếu biết chuẩn bị thật tốt.
Nguyễn Chí Thanh cùng các đồng chí ngày đêm tổ chức lực lượng, củng cố cơ sở, tuyên truyền vận động nhân dân và chuẩn bị cho một cuộc vùng dậy lớn.
Ông hiểu rất rõ một điều: cách mạng không thể chỉ dựa vào một số cán bộ, mà phải trở thành sức mạnh của đông đảo nhân dân.
Vì vậy, thay vì chỉ ngồi trong những cuộc họp, ông thường xuyên đi xuống cơ sở, gặp gỡ cán bộ và quần chúng. Ông hỏi về tình hình làng xã, đời sống của người dân, những khó khăn trong việc xây dựng lực lượng. Mỗi nơi ông đến, ông đều tìm cách khơi dậy lòng yêu nước và niềm tin vào thắng lợi của cách mạng.
Có những cuộc gặp diễn ra trong điều kiện rất bí mật. Có khi là trong một căn nhà dân đơn sơ, có khi giữa những làng quê nghèo, cũng có lúc phải di chuyển liên tục để tránh sự theo dõi của kẻ địch.
Nhưng dù ở đâu, Nguyễn Chí Thanh vẫn giữ phong thái bình tĩnh và quyết đoán.
Ông thường nhắc cán bộ phải biết dựa vào dân, phải hiểu dân và phải làm cho nhân dân hiểu rằng độc lập không phải là món quà được ban phát, mà là thành quả do chính nhân dân đứng lên giành lấy.
Rồi thời cơ lịch sử cũng đến.
Tháng Tám năm 1945, tin Nhật đầu hàng Đồng minh lan nhanh. Cả Trung Kỳ như bừng tỉnh. Những lá cờ đỏ sao vàng xuất hiện ngày càng nhiều. Các đoàn thể cứu quốc tập hợp quần chúng. Thanh niên, nông dân, công nhân, trí thức cùng hướng về một mục tiêu: giành chính quyền về tay nhân dân.
Từ vị trí người lãnh đạo Xứ ủy Trung Kỳ, Nguyễn Chí Thanh cùng các đồng chí nhanh chóng nắm bắt thời cơ, thúc đẩy phong trào tiến lên.
Tại Huế, khí thế cách mạng ngày một dâng cao.
Ngày 23 tháng 8 năm 1945, hàng vạn người dân xuống đường. Những dòng người mang cờ đỏ sao vàng tiến về trung tâm thành phố. Tiếng hô vang dội khắp phố phường. Chính quyền cũ gần như tê liệt trước sức mạnh của quần chúng.
Khoảnh khắc ấy là kết quả của cả một quá trình chuẩn bị lâu dài.
Trong đó có những ngày tháng âm thầm của những người cán bộ cách mạng như Nguyễn Chí Thanh – những con người đã chịu tù đày, hiểm nguy, nhưng vẫn kiên trì xây dựng cơ sở, vận động nhân dân và chờ đợi thời cơ.
Đứng trước thắng lợi, Nguyễn Chí Thanh không say sưa với hào quang.
Ông hiểu rằng, giành được chính quyền mới chỉ là bắt đầu.
Một chính quyền cách mạng non trẻ phải đối mặt với vô vàn thử thách: kinh tế kiệt quệ, nhân dân nghèo đói, bộ máy quản lý còn thiếu thốn, các thế lực chống phá vẫn luôn tìm cách gây rối.
Vì vậy, công việc của người lãnh đạo không thể dừng lại ở việc giành chính quyền. Phải nhanh chóng ổn định đời sống nhân dân, xây dựng chính quyền mới, củng cố lực lượng và giữ vững niềm tin của quần chúng.
Nguyễn Chí Thanh tiếp tục cùng các đồng chí lo những công việc ấy.
Ở ông, người ta thấy hình ảnh của một người lãnh đạo không xa rời cuộc sống. Ông quan tâm đến những vấn đề rất cụ thể: người dân ăn gì, đời sống ra sao, cán bộ hoạt động thế nào, cơ sở cách mạng có vững không.
Chính sự sâu sát ấy giúp ông nhận được sự tin tưởng của đồng chí và nhân dân.
Nhìn lại những ngày làm Bí thư Xứ ủy Trung Kỳ, điều đáng nhớ nhất có lẽ không chỉ là những quyết định lớn, mà còn là cách Nguyễn Chí Thanh đặt niềm tin vào nhân dân.
Ông hiểu rằng một cuộc cách mạng muốn đi đến thắng lợi phải bắt đầu từ lòng dân và phải trở về với nhân dân.
Sau Cách mạng Tháng Tám, Nguyễn Chí Thanh tiếp tục đảm nhận nhiều trọng trách lớn. Ông trở thành một trong những nhà lãnh đạo quan trọng của Đảng và Quân đội nhân dân Việt Nam, sau này được phong quân hàm Đại tướng.
Nhưng dấu ấn của người Bí thư Xứ ủy Trung Kỳ trong những ngày cách mạng vẫn là một phần đặc biệt trong cuộc đời ông.
Đó là câu chuyện về một người cán bộ đã đi qua những năm tháng gian khổ mà không mất niềm tin; đứng trước thời cơ lớn mà không chủ quan; đứng trước thắng lợi mà không quên trách nhiệm.
Và hơn hết, đó là câu chuyện về một con người biết đặt sức mạnh của nhân dân ở vị trí trung tâm của sự nghiệp cách mạng.
Có thể thời gian đã lùi xa, những con đường năm xưa đã đổi thay, nhưng bài học từ những ngày ấy vẫn còn nguyên giá trị:
Muốn làm nên việc lớn, người lãnh đạo phải biết nhìn thấy sức mạnh trong nhân dân, biết khơi dậy niềm tin và biến niềm tin ấy thành hành động.
Nguyễn Chí Thanh đã sống và cống hiến theo tinh thần ấy. Từ những ngày gian khó ở Trung Kỳ đến những trọng trách lớn sau này, ông luôn mang theo một niềm tin son sắt: cách mạng là sự nghiệp của nhân dân, và sức mạnh của nhân dân chính là nguồn sức mạnh lớn nhất của dân tộc.



