Bài viết

Người bị thương vẫn cố hành quân

Ninh Bình20/04/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trên tuyến Đường Trường Sơn, có những chặng đường mà mỗi bước đi đều phải đánh đổi bằng sức lực, thậm chí cả sự chịu đựng vượt quá giới hạn của con người.

Hôm đó, sau một đoạn vượt dốc dài và trơn trượt, cả tổ tạm dừng nghỉ bên một bãi đất nhỏ. Không khí nặng trĩu vì mệt mỏi. Ai cũng thở dốc, áo ướt đẫm mồ hôi và bùn đất.

Minh ngồi tựa vào gốc cây, cố nén cơn đau ở chân. Từ sau cú trượt ngã lúc qua suối, cổ chân cậu sưng lên rõ rệt. Mỗi lần cử động là một lần nhói buốt.

Người đồng đội bên cạnh nhìn thấy, khẽ hỏi:
“Cậu có đi tiếp được không?”

Minh im lặng một lúc.
Rồi gật đầu.

“Đi được.”

Nhưng ai cũng hiểu cái gật đầu ấy không hề chắc chắn.

Lệnh hành quân lại vang lên không lâu sau đó. Không ai có thể ở lại. Đoàn phải tiếp tục di chuyển trước khi trời tối hẳn.

Minh đứng dậy.
Chỉ một bước thôi cũng khiến cậu phải cắn chặt răng.

Người đi bên cạnh lập tức chậm lại, đưa tay đỡ lấy vai cậu. Không cần nói nhiều. Chỉ một cái nhìn là đủ hiểu.

“Để tôi đi cùng cậu.”

Minh gật nhẹ.

Từng bước chân lại nối nhau trong rừng. Nhưng giờ đây, nhịp đi không còn đều như trước. Có những bước chậm hơn, nặng hơn.

Có lúc Minh khựng lại vì đau. Nhưng cậu không dừng hẳn. Chỉ siết chặt quai ba lô, hít sâu rồi bước tiếp.

Người đồng đội bên cạnh không thúc giục. Chỉ đi sát hơn, giữ nhịp cho cậu.

Phía sau, cả tổ cũng tự động đi chậm lại một chút.

Không ai nói ra, nhưng tất cả đều hiểu:
trong đội hình này, không ai được phép bị bỏ lại.

Khi vượt qua được đoạn đường dài nhất trong đêm, Minh gần như kiệt sức. Nhưng cậu vẫn cố bước thêm vài bước nữa cho đến khi cả tổ dừng lại nghỉ.

Lúc ngồi xuống, cậu thở mạnh, tay run nhẹ. Người bên cạnh đưa cho cậu một ngụm nước.

“Uống đi.”

Minh nhận lấy. Chỉ uống một ngụm nhỏ, rồi trả lại.

Không ai nói về vết thương nhiều hơn thế.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn