Bài viết

NGƯỜI BIỆT ĐỘNG THÀNH VÀ TIỆM SỬA XE LONG XUYÊN

An Giang24/06/2026Đoàn Phường Long Phú (Đoàn Phường Long Phú)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Vào những năm 1970, ngay tại một góc ngã tư sầm uất của thị xã Long Xuyên, tiệm sửa xe máy của ông Ba Bình lúc nào cũng vang lên tiếng nổ bành bạnh thử máy, tiếng búa gõ lộc cộc và khói xe mù mịt. Ông Ba, người đàn ông trạc ba mươi tuổi khi ấy, quanh năm khoác trên mình bộ quần áo bảo hộ lấm lem dầu mỡ đen kịt, hàm răng ám khói thuốc, lúc nào cũng cười xòa đón khách.

Khách của ông đủ mọi thành phần, từ những gã xe lôi đạp lam lũ cho đến những tên lính ngụy thuộc Tiểu khu An Giang đỗ chiếc xe Honda Dame hay Suzuki sặc sỡ vào sửa. Không một ai, kể cả những tên mật thám cáo già nhất, có thể ngờ rằng gã thợ sửa xe có vẻ ngoài thô kệch, ít ai để ý này lại là một trinh sát biệt động thành tinh nhuệ đang trực tiếp cắm chốt ngay "hang ổ" của địch.

Tiệm sửa xe của ông Ba thực chất là một trạm thu thập tình báo và giao liên bán công khai. Công việc hằng ngày của ông đòi hỏi một đôi tai cực kỳ nhạy bén. Trong lúc tay thoăn thoắt siết ốc, lau bugi cho lính ngụy, tai ông lại dỏng lên nghe ngóng những câu chuyện tán gẫu, những lời phàn nàn của chúng về các cuộc hành quân càn quét sắp tới vào vùng Bảy Núi hay Chợ Mới. Từng mốc thời gian, từng quân số, từng tọa độ hành quân được ông ghi nhớ nằm lòng trong đầu.

Đợi đến đêm muộn khi tiệm vắng khách, dưới ánh đèn dầu tù mù, ông Ba mới cẩn thận dùng chiếc bút mực nhỏ xíu chép lại tất cả lên những mảnh giấy sớ mỏng dính.

Nhưng làm sao để chuyển những tài liệu này và kíp nổ, lựu đạn ra ngoài chiến khu mà không bị các chốt chặn xét hỏi? Câu trả lời nằm ngay ở đống ve chai trong tiệm. Ông Ba Bình đã nảy ra sáng kiến tận dụng những chiếc ruột (săm) xe máy hỏng. Ông rạch khéo một đường nhỏ ở lớp trong cùng, nhét tài liệu mật hoặc kíp nổ vào giữa, sau đó dùng keo và miếng cao su vá chèn lên một cách hoàn hảo. Nhìn bên ngoài, đó chỉ là một chiếc ruột xe rách nát, cũ kỹ được treo lủng lẳng sau đuôi xe đạp của người đi chợ.

Có lần, một toán cảnh sát dã chiến ập vào tiệm khám xét đột xuất vì nghi ngờ có "cộng sản nằm vùng". Chúng lục tung các ngóc ngách, soi mói từng ngách tủ. Một tên lính đá mạnh vào đống ruột xe cũ dưới đất, nhìn ông Ba dò xét. Ông Ba Bình lúc đó tim đập liên hồi nhưng mặt vẫn tỉnh bơ, tay quẹt mồ hôi trán làm vệt dầu mỡ loang lổ thêm, rồi cười xòa: "Mấy đại ca tìm gì ở đống cao su thối đó, có ngon lành gì đâu. Thôi uống hớp nước hạ hỏa, để em canh chỉnh lại cái bình xăng con cho chiếc xe của sếp". Sự bình tĩnh đáng kinh ngạc của ông đã khiến chúng mất cảnh giác và bỏ qua.

"Sống giữa hang cọp, ranh giới giữa cái chết và sự sống chỉ cách nhau một sợi tóc. Chỉ cần một tích tắc mất bình tĩnh là đổi bằng mạng sống và sự an nguy của đồng đội. Nhưng lòng tin vào ngày độc lập, vào màu cờ cách mạng đã cho tôi sự gan dạ để đi qua những năm tháng nghẹt thở đó" – ông Ba Bình hay bùi ngùi kể lại với con cháu sau này.

Tiệm sửa xe ngày ấy nay đã không còn, nhưng câu chuyện về người thợ sửa xe lấm lem dầu mỡ với những chiếc ruột xe "chứa lửa" vẫn mãi là một huyền thoại đẹp về lòng dũng cảm và trí tuệ của lực lượng biệt động thành An Giang.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn