NGƯỜI BIỆT ĐỘNG VÀ CUỘC SỐNG BAN NGÀY
Ban ngày họ là những con người bình thường giữa Sài Gòn, nhưng bên trong là tâm hồn của người lính đang chiến đấu từng giờ.
Đối với người lính biệt động, ban đêm thường là thời điểm hành động, là lúc chuyển tài liệu, là khi thực hiện các nhiệm vụ bí mật. Nhưng ít ai biết rằng thử thách lớn nhất đôi khi lại nằm ở… ban ngày. Bởi ban ngày là lúc họ phải sống giữa bao con mắt soi mói, giữa đời sống phố thị đầy cạm bẫy, vừa phải che giấu thân phận vừa phải giữ vững bản lĩnh.
Ban ngày, Phạm Hải Triều không thể là một chiến sĩ. Anh phải là một người dân bình thường: có công việc, có mối quan hệ xã hội, có cuộc sống như bao người khác. Anh đi chợ, anh ăn cơm quán, anh trò chuyện với hàng xóm, anh làm việc như một người lao động ở thành phố. Mỗi cử chỉ đều phải thật tự nhiên. Nhưng đằng sau gương mặt bình thản ấy là một tâm trí lúc nào cũng cảnh giác.
Khi ngồi uống ly nước ven đường, anh không chỉ uống nước mà còn quan sát xung quanh. Khi đi bộ trên đường, anh không chỉ đi mà còn ghi nhớ từng điểm chốt kiểm soát, từng hướng đi tắt. Khi nghe người dân kể chuyện, anh không chỉ nghe mà còn lọc ra những thông tin có ích cho hoạt động cách mạng. Cuộc sống ban ngày tưởng như bình thường ấy thực chất là một mặt trận không tiếng súng.
Điều khó khăn nhất chính là giữ bí mật. Có lúc muốn nói ra mình là ai, mình đang chiến đấu vì điều gì. Có lúc muốn chia sẻ để được cảm thông, để nhẹ lòng. Nhưng người lính biệt động không thể làm điều đó. Anh phải giữ tất cả trong lòng, phải học cách quen với cô đơn, quen với việc chỉ có mình biết sự thật về bản thân. Có những người đã sống cạnh anh nhiều năm mà đến ngày giải phóng mới biết anh là chiến sĩ cách mạng.
Nhưng may mắn thay, anh không hề đơn độc. Người dân Sài Gòn chính là chỗ dựa lớn nhất. Có những gia đình coi anh như con, như cháu. Họ biết anh “không phải người bình thường”, nhưng họ không hỏi, không tìm hiểu. Họ chỉ âm thầm bảo vệ anh bằng những việc tưởng như nhỏ bé: báo cho anh biết khi khu vực có lính lục soát, tìm cách đánh lạc hướng kẻ địch, che chắn để anh có thể rút lui an toàn. Chính những tình cảm ấy đã giúp anh vững tin hơn trong cuộc sống ban ngày đầy nguy hiểm.
Có những ngày tưởng như thật yên bình: thành phố tấp nập, trẻ em cười đùa, người dân đi lại bình thường. Nhưng với người lính, đó lại là những ngày căng thẳng nhất, bởi bình yên càng lớn thì trách nhiệm càng nặng. Anh hiểu rằng chỉ cần một sơ suất nhỏ thôi là không chỉ mình mà cả những người quanh mình sẽ gặp nguy hiểm.
Nhìn từ bên ngoài, cuộc sống ban ngày của người biệt động giống như cuộc sống của một công dân bình thường. Nhưng thực chất, đó là cuộc sống của một người luôn đứng giữa hai thế giới: thế giới của đời sống dân sự và thế giới của cuộc chiến. Một bước sai có thể đánh mất cả hai.
Hôm nay, khi chiến tranh đã lùi xa, người ta chỉ còn nhớ đến những trận đánh, những chiến công lớn. Nhưng sẽ thật thiếu sót nếu quên đi những ngày bình thường mà không hề bình thường ấy – những ngày người biệt động sống giữa lòng Sài Gòn, hòa vào đời sống của nhân dân nhưng trái tim lúc nào cũng đập theo nhịp của Tổ quốc.



