NGƯỜI BÌNH DƯƠNG: ĐÁNH GIẶC GIỎI, LÀM ĂN GIỎI
Có một câu nói của Anh hùng Trần Thị Cúc khiến tôi nhớ mãi:
“Một thời đánh giặc, nay là đánh đói nghèo.”
Chỉ một câu nói giản dị nhưng dường như đã nói thay cả hành trình của Bình Dương.
Trong chiến tranh, Bình Dương là một trong những địa bàn bị đánh phá ác liệt của Quảng Nam. Hơn 4.700 người con của xã đã hy sinh. Hai phần ba dân số của địa phương thời ấy đã nằm lại.
Bà Trần Thị Cúc tham gia cách mạng từ năm 15 tuổi. Từ một cô gái nông dân, bà trở thành Xã đội trưởng du kích.
Bà từng trực tiếp tham gia nhiều trận đánh, trinh sát, đặt mìn, chỉ huy đội nữ du kích. Trong trận Vũ Minh I, bà cải trang thành người đi xin bánh, dụ xe tăng địch vào bãi mìn.
Khi bị bắt, bà vẫn không khai báo. Bà chịu đựng để đồng đội có thời gian đưa thương binh rút khỏi khu vực nguy hiểm.
Những chiến công ấy giúp bà được phong tặng nhiều danh hiệu cao quý.
Nhưng điều khiến người ta khâm phục hơn cả lại nằm ở cuộc đời sau chiến tranh.
Bà cùng người chồng thương binh bắt đầu làm kinh tế trên vùng đất từng bị bom đạn tàn phá. Không còn súng đạn, nhưng trước mắt họ là nghèo đói, thiếu nước, thiếu đất sản xuất và vô vàn khó khăn.
Họ vẫn bước tiếp.
Câu chuyện của ông Phan Thanh Bốn cũng vậy. Sau giải phóng, ông cùng người dân trở lại vùng đất hoang tàn. Họ phải rà phá bom mìn, tìm nước, khôi phục ruộng đồng.
Những con người từng chiến đấu với quân thù nay lại chiến đấu với đói nghèo.
Và họ tiếp tục chiến thắng.
Năm 1985, Bình Dương được phong tặng danh hiệu Anh hùng Lao động.
Đó là sự tiếp nối đẹp đẽ của một truyền thống: trong chiến tranh thì kiên cường giữ đất, trong hòa bình thì bền bỉ dựng quê hương.



