NGƯỜI BÌNH THƯỜNG NHẤT LẠI CHẾT ANH HÙNG NHẤT
Tý là người ít ai để ý: không mạnh nhất, không nhanh nhất, không hài nhất. Nhưng mỗi khi ai mệt, Tý dìu; ai sợ, Tý nắm tay; ai nhớ nhà, Tý kể chuyện cho nguôi.
Một tối, Tý ngồi cạnh Minh, nói nhỏ:
“Minh à… tụi mình có chết thì cũng phải chết cho ra người. Lính mà chỉ biết bắn nhau thì phí… tụi mình còn biết thương nhau nữa.”
Đó là câu nói Minh nhớ cả đời.
Hôm sau, đơn vị vướng phải hố sâu do bom khoét. Một đồng đội rơi xuống, chân bị gãy. Tý nhảy xuống kéo lên, nhưng đất sạt bất ngờ. Anh đẩy người bạn lên trước, còn mình bị vùi lại.
Đồng đội đào đất đến bật móng tay nhưng không kịp.
Tý nằm lại, đúng như anh đã sống: nhẹ nhàng, hy sinh vì người khác.


