NGƯỜI BỐ CỦA TÔI TRONG THỜI HOA LỬA
Bố của tôi là một người con được sinh ra ở miền quê đầy nắng và gió. Đây là một vùng đất miền Trung, nơi đây cũng là vùng đất của bao nhiêu vị anh hùng Quảng Bình - vùng đất gió cát lào trắng, nơi thúc đẩy nên ý chí của những người lính. Bố tôi cũng đã bước vào quân ngũ với tất cả sự góc góc của quê hương mình. Bố tôi tham gia quân ngũ khi chiến tranh đã đi qua những đợt dài nhất, nhưng bao nhiêu dấu vết của nó vẫn còn hằn sâu trên từng mảnh đất. Người ta gọi đó là thời hậu chiến, còn với những
Bố của tôi là một người con được sinh ra ở miền quê đầy nắng và gió.
Đây là một vùng đất miền Trung, nơi đây cũng là vùng đất của bao nhiêu vị anh
hùng Quảng Bình - vùng đất gió cát lào trắng, nơi thúc đẩy nên ý chí của những
người lính. Bố tôi cũng đã bước vào quân ngũ với tất cả sự góc góc của quê
hương mình. Bố tôi tham gia quân ngũ khi chiến tranh đã đi qua những đợt dài
nhất, nhưng bao nhiêu dấu vết của nó vẫn còn hằn sâu trên từng mảnh đất. Người
ta gọi đó là thời hậu chiến, còn với những người lính như bố tôi đó vẫn là thời
hoa lửa - nơi ngọn lửa không còn bùng lên bằng bom đạn mà cháy âm ỉ trong
những ngày tháng gian khổ thiếu thốn và hy sinh thầm lặng. Ngày bố khoác ba lô
rời quê hương, xóm làng không còn cảnh tiễn đưa âm vang như thời ra trận. Chỉ
có con đường đất quen thuộc và ánh mắt lo lắng của bà nội đứng lặng trước
cổng. Khi ấy, bố đã cố gắng cười thật tươi để bà nội đỡ lo và nói rằng: "Mẹ cứ
yên tâm đi, con đi rồi con sẽ về". Nhưng không ai có thể nào biết trước ngày nào
là "sẽ về". Bố đi mang theo tuổi trẻ, mang theo cả những lời hứa của bố... đem
theo cả những trách nhiệm mà người con... một người lính trong quân đoàn đất
nước đang gượng dậy sau đổ nát. ...Những năm tháng trong quân ngũ của bố
không có chiến công nào rạng rỡ để kể lại. Thay vào đó là những ngày huấn
luyện kéo dài... những bữa cơm đạm bạc chỉ đủ no, những bộ quân phục sờn vai
vì mưa nắng. Doanh trại đóng ở quãng ngãi là những tấm ván gỗ... cũng mưa,
mưa thì ẩm lạnh... mùa nóng thì oi bức đến nghẹt thở. Nhưng bố vẫn chưa bao
giờ than vãn... bởi bố hiểu rằng khi đất nước vừa bước ra khỏi chiến tranh, mọi
khó khăn đều cần được chấp nhận.
Có những đêm bố đứng gác một mình giữa khoảng không tĩnh lặng... không còn
tiếng súng... chỉ còn tiếng côn trùng rả rích và gió lùa nhẹ qua hàng tán cây.
Trong sự yên tĩnh ấy, nỗi nhớ nhà trở nên rõ rạng hơn bao giờ hết. Nhớ bữa cơm
gia đình, nhớ giọng nói của mẹ, nhớ những điều nhỏ bé mà khi ở nhà bố chưa
từng nghĩ sẽ quý giá đến vậy... Nhưng là lính, bố đã học được cách giấu nỗi nhớ
ấy vào trong đúng thăng bằng... giữ trọn vị trí của mình cho đến khi hết ca gác.
Thế hoa hứa của bố còn là những chuyến hành quân dài, những công việc nặng
nhọc để xây dựng lại những vùng đất đã từng bị chiến tranh tàn phá. Đào
mương, dựng trại... giúp dân sửa nhà, khơi lại ruộng đồng... Mỗi việc làm đều
lặng lẽ, không tên gọi... nhưng góp phần nối lại sự sống cho những nơi từng
hoang tàn sau trận chiến…
Bố nói rằng: lúc ấy mỗi giọt mồ hôi đều mang hy vọng rằng ngày mai sẽ
tốt hơn hôm nay. ...Giữa những gian khổ ấy, điều khiến bố vững vàng nhất chính
là tình đồng đội. Những con người đến từ khắp mọi miền đất nước...giọng nói
khác hoàn cảnh nhưng cùng chung một lý tưởng. Họ chia nhau từng ngụm nước,
từng miếng lương khô cùng chia sẻ vui buồn trong những khoảnh khắc hiếm hoi
được nghỉ ngơi. Có người bị ốm, cả tiểu đội thay nhau chăm sóc. Có người nhận
tin nhà có chuyện buồn, những người còn lại lặng lẽ ở bên không nói nhiều
nhưng chỉ để người ấy biết rằng mình không đơn độc. Rồi đến ngày bố rời quân
ngũ. Bố trở về quê nhà với dáng người gầy gò, làn da sạm nắng và ánh mắt trầm
hơn so với ngày ra đi. Bố không kể nhiều về những năm tháng hoa lửa ấy. Chỉ có
đôi lần bố nhắc đến đồng đội, nhắc đến những ngày gian khổ... giọng nói chầm
lại như sợ sẽ làm vỡ những ký ức đã được cất giữ thật sâu. Dù bố không nói, tôi
vẫn nhìn thấy quân ngũ ở trong bố mỗi ngày. Trong cách bố sống kỉ luật, trong
sự kiên nhẫn trước khó khăn, trong thói quen luôn nghĩ cho người khác trước
bản thân mình. Bố nghiêm khắc với con cái, nhưng đó là sự nghiêm khắc của
một người từng trải qua thiếu thốn và hiểu giá trị của sự cố gắng. Bố rất ít khi
nói lời yêu thương nhưng mọi việc bố làm đều vì gia đình. Lớn lên, tôi dần hiểu
rằng hòa bình mà tôi đang sống được đánh đổi không chỉ bằng máu lửa của
những năm chiến tranh mà còn bằng những năm tháng hoa lửa âm thầm sau
chiến tranh. Đó là quãng đường đời của những người lính như bố tôi - không cần
được nhắc tên, không cần được vinh danh, chỉ cần được sống trọn vẹn với trách
nhiệm của mình.
Với tôi, bố không chỉ là một người cha. Bố là một phần lịch sử, là minh
chứng cho sự hy sinh lặng lẽ nhưng bền bỉ. Một người lính của thời hoa lửa đã đi
qua gian khổ để giữ gìn những ngày bình yên cho thế hệ sau. Và mỗi khi nhìn
bố, tôi luôn thấy trong đó một niềm tự hào sâu sắc - niềm tự hào về một người
đàn ông bình dị nhưng mang trong mình cả một thời không thể nào quên.



