Cựu chiến binh

NGƯỜI BƯỚC RA TỪ MÙA HOA LỬA: CHUYỆN VỀ ĐÓA HOA HỒNG THÉP

Đà Nẵng18/04/2026Chi đoàn 10.2 (Đoàn xã Duy Xuyên)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong bức thư gửi thương binh năm 1947, Chủ tịch Hồ Chí Minh đã viết: “Máu đào của các liệt sĩ đã nhuộm đỏ lá cờ cách mạng càng thêm đỏ chói…”. Lời khẳng định ấy như tạc vào lịch sử một tượng đài bất tử. Hôm nay, ngồi đối diện với bác Phạm Thị Duy Tiến – một thương binh bước ra từ “mùa hoa lửa”, tôi mới thấu hiểu hết vẻ đẹp rực rỡ của những “đóa hoa độc lập” được tưới mát bằng chính máu xương.

Hành trang từ nỗi đau gia đình .Năm 1966, giữa lúc Mỹ thực hiện chính sách “tìm và diệt”, gia đình bác Tiến phải chịu những mất mát tột cùng: em trai hy sinh, mẹ và cô bị tù đày, cha bị đánh đập dã man. Bi kịch ấy đã hun đúc nên ý chí sắt đá, đưa người con gái trẻ lên đường chiến đấu. Ngày ra đi, bác chẳng dám ngoảnh lại nhìn gia đình, bởi sợ nỗi nhớ sẽ làm tan chảy ý chí bảo vệ Tổ quốc. Hành trang của bác đơn sơ đến thắt lòng: vài bộ quần áo sờn, đôi dép cao su và nắm kẹo ngọt của tình thân gửi vội. Thế nhưng, chính những người đi với đôi bàn tay trắng ấy đã viết nên những trang sử vàng chói lọi nhất.

Bản lĩnh trong gian khổ chiến trường khốc liệt đã luyện nên một “ý chí thép”. Bác kể về những bữa cơm chẳng thể nào quên: khi tiếng pháo vừa dứt, bác lén chui ra khỏi hầm, vơ vội bát cơm đầy cát bụi sau trận oanh tạc. Những hạt cơm sạn ấy bác vẫn ăn để có sức bám trụ trận địa. Nhìn vào những vết sẹo thời gian trên cơ thể bác hôm nay, ta mới hiểu: Gia tài lớn nhất của một đời người không nằm ở những gì họ mang theo khi đi, mà ở những gì họ đã để lại cho đất nước.

Tình đồng đội thiêng liêng điều khiến bác rưng rưng nhất không phải nỗi khổ của bản thân, mà là tình đồng chí giữa ranh giới sinh tử. Bác nghẹn ngào kể về người chú miền Bắc vào Trung chiến đấu bị thương ở phổi: “Bà lấy một cái tô to đậy vết thương ấy lại để đưa chú về nơi trú ẩn, nhưng phép màu chẳng xảy ra...”. Chiếc tô ấy không ngăn được định mệnh, nhưng nó gói trọn sự yêu thương và hy vọng mong manh của nữ chiến sĩ trẻ. Suốt mấy mươi năm day dứt vì ngôi mộ chưa tìm thấy, giờ đây khi nén nhang đã được thắp trên mộ chú, bác mới nhẹ lòng. Đó chính là biểu tượng của tình Bắc - Trung một nhà, sẵn sàng chia lửa cho ngày thống nhất.

Khúc tráng ca từ Đồi Móng trận đánh tại Đồi Móng năm 1969 là cột mốc định mệnh. Giữa làn mưa bom, 5 đồng đội của bác đã anh dũng nằm xuống. Bác là người duy nhất sống sót, trở về với thương tật hạng 2/4. Dù mang nỗi đau thể xác và sự mất mát đồng đội, bác vẫn giữ vững niềm tin vào giá trị tự do. Với bác, sống tốt hôm nay chính là cách tri ân những người đã nằm lại. Người con gái thôn Phú Bông năm ấy giờ đây đã trở thành một phần lịch sử sống của xã Duy Xuyên, là tấm gương sáng cho thế hệ trẻ soi mình.

Lời kết cho thế hệ mai sau năm 2025, khi cả nước rộn ràng những mốc son lịch sử, những hàng ghế cựu chiến binh có lẽ sẽ dần vắng bóng theo quy luật thời gian. Câu chuyện của bác Tiến như ngọn đuốc soi sáng, nhắc nhở thế hệ trẻ rằng: Hòa bình không phải điều hiển nhiên, mà là món quà đánh đổi bằng thanh xuân và xương máu.

Xin hãy dừng lại một chút để tri ân những bước chân đã đi qua bom đạn. Chúng cháu nguyện sống xứng đáng với quá khứ, để mỗi tấc đất quê hương mãi mãi xanh tươi như lời bài hát bác Tiến hằng tâm đắc: “Đem thanh xuân gieo tự do cho đất nước, với con thế thôi còn gì đẹp hơn”.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn