NGƯỜI BƯU TÁ ĐI QUA NHỮNG CON ĐƯỜNG
Nguyễn Thị Yến Nhi
Trong những năm chiến tranh, một người bưu tá thường xuyên đi qua những con đường làng để đưa thư.
Chiếc túi của ông lúc nào cũng đầy thư.
Có thư gửi cho người lính.
Có thư gửi cho gia đình.
Có những lá thư chỉ vài dòng nhưng người nhận đã chờ hàng tháng.
Mỗi khi đến một ngôi nhà, ông thường gọi lớn tên người nhận.
Chỉ cần nghe tiếng gọi ấy, cả gia đình có thể vui mừng.
Có lần, ông đến một căn nhà nhỏ.
Người mẹ chạy ra hỏi:
“Có thư của con tôi không?”
Ông lắc đầu.
“Chưa có.”
Người mẹ thất vọng nhưng vẫn cảm ơn.
Ngày hôm sau, ông quay lại.
Lần này có thư.
Bà nhận lá thư bằng đôi tay run run.
Ông đứng ngoài cửa, nhìn bà đọc.
Bà đọc xong rồi cười.
“Con tôi vẫn khỏe.”
Người bưu tá cũng cười.
Ông hiểu rằng mình không chỉ mang thư.
Ông mang theo hy vọng.
Nhưng có những lần ông phải mang đến những tin buồn.
Những chuyến đi ấy nặng nề hơn rất nhiều.
Ông từng nói:
“Có những bức thư tôi không muốn đưa.”
Nhưng ông vẫn phải làm công việc của mình.
Sau chiến tranh, người bưu tá đã già.
Ông vẫn giữ chiếc túi cũ.
Nó đã sờn, quai đã được khâu lại nhiều lần.
Khi con cháu hỏi vì sao không bỏ, ông nói:
“Cái túi này từng mang rất nhiều niềm vui.”
Rồi ông im lặng.
Bởi nó cũng từng mang những tin buồn.
Nhưng dù vui hay buồn, những lá thư ấy đều là một phần của lịch sử.
Và người bưu tá là người đã đưa những câu chuyện ấy từ nơi này đến nơi khác.



