Khác

        Người cắm cờ trên cao điểm 689

Người cắm cờ trên cao điểm 689

Phú Thọ24/02/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Người cắm cờ trên cao điểm 689

Giữa tiết trời se lạnh của những ngày cuối năm, trong tôi lại dâng lên nhiều suy nghĩ khi nhớ về buổi gặp gỡ, trò chuyện với Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Nguyễn Hữu Quyền – người con của quê hương xã Phù Ninh, huyện Phù Ninh, tỉnh Phú Thọ. Dù chiến tranh đã lùi xa hơn nửa thế kỷ, nhưng những ký ức về một thời lửa đạn vẫn còn nguyên vẹn trong tâm trí người lính già, và qua từng câu chuyện ông kể, lịch sử như sống dậy một cách chân thực và xúc động.

Hôm ấy, trong buổi gặp mặt, giao lưu với các cựu chiến binh tại địa phương, tôi được trực tiếp lắng nghe những chia sẻ của ông Nguyễn Hữu Quyền. Không phải bằng giọng kể hào hùng, mà là sự điềm tĩnh, trầm lắng của một người đã đi qua sinh tử, từng câu, từng chữ như được chắt lọc từ ký ức sâu xa nhất. Khi được gợi hỏi về những năm tháng trong quân ngũ, ánh mắt ông bỗng trở nên xa xăm, như đưa cả người nghe trở lại chiến trường Khe Sanh khốc liệt năm nào.

Ông kể rằng, năm ấy ông mới tròn 23 tuổi, được biên chế vào Tiểu đội 8, Tiểu đoàn 3, Trung đoàn 246. Thời điểm đó, cao điểm 689 tại Khe Sanh – Hướng Hóa giữ vị trí chiến lược đặc biệt quan trọng, khống chế toàn bộ tập đoàn cứ điểm của địch. Quân Mỹ đã tập trung lực lượng lớn, với quân số đông, hỏa lực mạnh và hệ thống phòng thủ dày đặc nhằm giữ bằng được vị trí này. Theo lời ông, nếu mất cao điểm 689 thì coi như mất toàn bộ Khe Sanh.

Ngày 7/7/1968 là dấu mốc không thể quên trong cuộc đời người lính trẻ năm ấy. Ông được cấp trên giao nhiệm vụ chỉ huy lực lượng cơ động của Tiểu đoàn, trực tiếp tham gia trận đánh quyết định và cắm cờ Quyết thắng lên Sở chỉ huy của địch tại cao điểm 689. Trước giờ xuất kích, ông được trao lá cờ Quyết thắng cùng tín hiệu báo hiệu chiến thắng. Đó không chỉ là nhiệm vụ quân sự, mà còn là niềm tin và trọng trách lớn lao mà đơn vị giao phó.

Trong đêm tối, giữa mưa bom pháo sáng và làn hỏa lực dày đặc của địch, đơn vị của ông phải vượt qua nhiều lớp hàng rào điện tử, bãi trống, suối sâu để tiếp cận mục tiêu. Ông nhớ như in từng khoảnh khắc chiến đấu ác liệt: những lô cốt bị đánh chiếm, những giao thông hào giành giật từng mét đất, và cả sự hy sinh của đồng đội ngay bên cạnh mình. Cao trào của trận đánh là khi ông trực tiếp cầm lá cờ Quyết thắng, xông lên cắm trên nóc hầm chỉ huy của Mỹ tại cao điểm 689. Sau khoảng 40 phút chiến đấu quyết liệt, quân ta hoàn toàn làm chủ cao điểm, góp phần quan trọng vào việc giải phóng Khe Sanh – Hướng Hóa vào ngày 9/7/1968.

Khi kể đến đây, giọng ông chùng xuống. Ông không nhắc nhiều đến vinh quang, mà nhắc đến những đồng đội đã vĩnh viễn nằm lại chiến trường. Với ông, chiến thắng luôn đi kèm mất mát, và ký ức về đồng đội là điều không bao giờ có thể phai mờ. Chính từ những chiến công và sự cống hiến to lớn ấy, ngày 20/12/1969, ông được Nhà nước phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân. Năm 1992, ông nghỉ hưu với quân hàm Trung tá, trở về quê hương Phú Thọ, tiếp tục đóng góp cho địa phương bằng những hoạt động giáo dục truyền thống, bồi dưỡng lòng yêu nước cho thế hệ trẻ.

Rời buổi gặp mặt hôm ấy, trong tôi không ngừng suy nghĩ về hình ảnh người lính Bộ đội Cụ Hồ. Không chỉ trong chiến tranh mới có hy sinh, mất mát, mà ngay cả trong thời bình, người lính vẫn luôn là lực lượng sẵn sàng có mặt ở những nơi gian khó nhất. Hình ảnh bộ đội giúp dân phòng chống thiên tai, cứu hộ cứu nạn, hay những tấm gương hy sinh thầm lặng trong thời bình đã và đang tiếp nối truyền thống cao đẹp của quân đội ta. Dù hoàn cảnh có thay đổi, phẩm chất “từ nhân dân mà ra, vì nhân dân mà chiến đấu” vẫn luôn được gìn giữ.

Qua câu chuyện của Anh hùng Nguyễn Hữu Quyền, tôi càng nhận thức sâu sắc hơn giá trị của hòa bình hôm nay và trách nhiệm của thế hệ trẻ đối với quê hương, đất nước. Là một đoàn viên thanh niên, tôi tự nhủ sẽ không ngừng rèn luyện, học tập và cống hiến, góp phần xây dựng quê hương Phú Thọ ngày càng phát triển, xứng đáng với những hy sinh lớn lao của các thế hệ cha anh đã ngã xuống vì độc lập, tự do của Tổ quốc Việt Nam xã hội chủ nghĩa.

Người sưu tầm : Cù Quỳnh Dương- Lớp 10D-

Trường THPT Yên Thuỷ A

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn