NGƯỜI CẮM CỜ TRÊN ĐỈNH ĐỒI A1: ÁNH SÁNG RỰC CHÁY TỪ MỘT THỜI HOA LỬA
Hành trình gặp lại nhân chứng tham gia Chiến dịch Điện Biên Phủ trong một buổi chiều tháng 5 năm 2024

NGƯỜI CẮM CỜ TRÊN ĐỈNH ĐỒI A1: ÁNH SÁNG RỰC CHÁY TỪ MỘT THỜI HOA LỬA
Trong dòng hồi ức về những ngày tháng 5 năm 2024, dịp kỷ niệm 70 năm chiến thắng Điện Biên Phủ, chúng tôi đã có cơ hội tìm đến thăm cụ Chu Đình Thâm. Ở tuổi 92, người chiến sĩ năm ấy nay sống bình yên tại thôn Quảng Lợi (xã Kiến Đức, Lâm Đồng). Dù thời gian có thể làm mờ đi ký ức, nhưng ngọn lửa anh hùng trong cụ vẫn bùng lên mạnh mẽ chỉ qua một bức ảnh cũ.
"Tôi đấy!" – Khi thanh xuân rực sáng trở lại
Ở cái tuổi xưa nay hiếm, trí nhớ của cụ Chu Đình Thâm đã không còn rành mạch. Nhiều sự kiện đã tan vào sương mù của thời gian, khiến những câu chuyện cụ kể đôi khi chỉ còn là những mảnh ghép đứt quãng. Thế nhưng, một khoảnh khắc kỳ diệu đã xảy ra khi chúng tôi mở chiếc điện thoại, đưa cụ xem tấm hình chụp lại thẻ Đảng viên thời trai trẻ của chính cụ.
Ngay giây phút ấy, mọi mệt mỏi của tuổi già dường như tan biến. Đôi mắt cụ bỗng rực sáng lên một cách kỳ lạ, ánh lên niềm phấn khích như vừa gặp lại một người đồng đội thân thiết. Cụ chỉ tay vào màn hình, gương mặt rạng rỡ hẳn lên và khẳng định đầy tự hào: "Tôi đấy!".
Cái "tôi" của thời trẻ trai ấy chưa bao giờ mất đi. Nó vẫn nằm đó, vẹn nguyên và kiêu hãnh, chờ một lát cắt từ quá khứ để lại bùng cháy rực rỡ trong ánh nhìn của người lính già.
Khúc tráng ca trên "tọa độ lửa" A1
Khi nhắc về đồi A1 – một "tọa độ lửa" khốc liệt nhất của chiến dịch Điện Biên Phủ, nơi mỗi tấc đất đều thấm đẫm máu và mồ hôi, ký ức của cụ Thâm bỗng trở nên sắc nét lạ thường. Cụ nhớ về nhiệm vụ của tiểu đội cắm cờ gồm 4 người – một nhiệm vụ đánh đổi bằng cả tính mạng giữa làn hỏa lực điên cuồng của kẻ thù:
Người thứ nhất lao lên, chưa kịp chạm tay vào mục tiêu đã ngã xuống giữa làn đạn mịt mù.
Người thứ hai không một giây do dự tiếp nối ý chí của đồng đội, nhưng cũng anh dũng hy sinh ngay sát chân cột cờ.
Lúc ấy, cụ Chu Đình Thâm là người thứ ba. Chứng kiến những người anh em mới phút trước còn chia nhau hớp nước giờ đã nằm xuống, cụ xông lên bằng tất cả lòng căm thù và ý chí sắt đá. Cụ chớp lấy cán cờ từ tay người đồng chí vừa ngã xuống, băng qua "tọa độ lửa", dồn toàn bộ sức bình sinh để cắm chặt lá cờ đỏ sao vàng lên đỉnh cao nhất của đồi A1.
Lá cờ tung bay không chỉ báo hiệu một cứ điểm đã bị san phẳng, mà còn là lời khẳng định: Người thứ ba đã viết tiếp giấc mơ của người thứ nhất và người thứ hai. Cụ đã chiến đấu và chiến thắng cho cả phần của những người anh em không thể nhìn thấy ngày khải hoàn.
Ngọn lửa truyền đời
Nhìn lại cuộc gặp gỡ năm ấy, hình ảnh cụ Thâm vẫn luôn là một tượng đài vĩnh cửu trong lòng chúng tôi. Từ chiến trường Điện Biên khốc liệt đến những năm tháng xây dựng quê hương xã hội chủ nghĩa tại quê nhà Hải Dương rồi chuyển vào Đăk Nông nay là Lâm Đồng, cụ đã sống một cuộc đời trọn vẹn với lý tưởng của mình.
Câu chuyện của cụ là minh chứng sống động rằng: Có những thứ trí nhớ có thể phủ một lớp mờ của thời gian, nhưng danh dự, lòng yêu nước và ánh sáng của một thời thanh xuân rực lửa trên đỉnh A1 sẽ mãi mãi không bao giờ tắt.



